Chương 29: (Vô Đề)

Trở lại sân vận động của trường, không khí náo nhiệt nhờ tiếng reo hò của mọi người, làm người ta sôi trào nhiệt huyết. Nhưng Thiên Vy im lặng hơn, cô đắn đo không biết có nên nhắc nhở Cố Khang Kiện cẩn thận Lý Minh Ngọc hay không. Nửa muốn giúp nhưng nhớ tới tên độc miệng kia lòng tốt của cô liền chạy mất.

Haiz, muốn làm người tốt thật khó mà!!!

Đúng lúc đang đau khổ suy nghĩ, Mạn Hân kéo tay cô chỉ về hướng sân đấu. Thiên Vy khó hiểu nhìn theo một giây sau liền tươi tỉnh ném vấn đề kia sang một bên. Dưới sân đấu, sư huynh cô đang làm động tác khởi động, vừa giãn gân cốt vừa nói chuyện phiếm với những người trong đội. Mạn Hân nhìn Thiên Vy đang bày ra bộ dáng háo sắc nhìn chằm chằm ai kia, không khỏi xấu hổ giùm cô bạn, liền nhỏ giọng nhắc nhở:

"Cậu chảy cả nước dãi rồi kìa!"

"Kệ mình!" Thiên Vy không ngại ngùng đáp, da mặt cô chỉ mỏng khi ở cạnh sư huynh thôi!!!

Cố Khang Kiện thản nhiên như chẳng nghe gì, nhưng trên thực tế cậu chẳng bỏ sót một chữ nào. Đưa mắt nhìn theo hướng Thiên Vy đang nhìn, đó là anh chàng ngoại quốc điển trai, tóc vàng tôn lên làn da trắng của anh ta, anh ta có vẻ là người khá ôn nhu, khi nói chuyện luôn nở nụ cười. Cố Khang Kiện khẽ cười nhìn hướng khác, thì ra An đại tiểu thư đang thích anh chàng này!!!

***

Triệu Băng Di đang đứng ở khu dành cho đội phụ trợ nhìn Tưởng Thụ Nhân ở bên khởi động, trong lòng có chút nhói nhưng vẫn dịu dàng nói:

"Hôm nay Thiên Vy cũng đến đây!"

Tưởng Thụ Nhân không vội đáp, nhanh chóng nhìn xunh quanh với vẻ mong đợi, khi thấy Thiên Vy thì vui hẳn lên, nhưng sau lại phát hiện cô đang chăm chú nhìn người khác không phải mình, vẻ mặt cậu ảm đạm hẳn, ánh mắt không còn nhiệt tình dõi theo cô như trước nữa.

Băng Di cố nén khó chịu trong lòng, gượng cười an ủi:

"Mọi chuyện cần thời gian. Anh đừng lo lắng em tin sẽ có ngày Thiên Vy tha thứ cho anh!"

"Anh cũng mong như vậy!" Thụ Nhân đáp, ánh mắt đượm buồn thôi không nhìn người kia nữa. Đúng lúc này tiếng còi vang lên cậu nhanh chóng ra sân cùng đồng đội. Băng Di đứng ngơ ngác nơi đó nhìn theo, nụ cười trên môi mất hẳn, cô khẽ nói:

"Thế cần bao nhiêu thời gian để anh hiểu tình cảm của em?"

***

Trận đấu rất nhanh bắt đầu, thời gian chỉ mất hơn một tiếng, đến khi kết thúc trận đầu, đội Duật Thần dẫn trước đối phương ba điểm. Thắng trận đầu khiến cho cả đội và những người cổ vũ không hỏi phấn khích. Các thành viên trong đội hớn hở ôm chặt lấy nhau. Duật Thần cũng không ngại lệ anh vô thức nhìn về khán đài, anh nghe cô nói hôm nay sẽ đến xem, anh không hiểu sao lúc này lại muốn thấy cô.

Quả nhiên không khiến Duật Thần thất vọng, anh thấy cô, cô cũng đang nhìn anh, nhất thời khuôn mặt anh ngập tràn vui vẻ.

Thiên Vy vốn đang buồn bực vì từ đầu đến giờ Duật Thần vẫn không nhìn về chỗ khán đài một lần. Cô mải mê ngắm anh đến không để ý thời gian, đến khi tiếng còi lại lần nữa vang lên, thấy những đồng đội chạy đến ôm anh, cô mới ý thức được họ thắng trận. Nhưng rồi lại bất ngờ xảy ra chuyện vui, đó là anh nhìn về hướng này, chính xác hơn là nhìn cô như đang muốn chia sẻ niềm vui với cô.

Thiên Vy không khỏi kích động, giơ ngón cái về phía anh, môi mấp máy không thành tiếng:

"Anh giỏi quá!"Dù cách xa nhưng Duật Thần vẫn thấy được, hiểu được điều cô nói với mình, lông mày giãn ra, đôi mắt xanh lấp lánh như mang theo ánh mặt trời, anh gửi đáp cô một nụ cười khiến ai đó phải ngẩn ngơ.

Bên này thì ấm áp, bên kia sớm đã như ở nam cực, Tưởng Thụ Nhân thu hết màn kia vào mắt, tay nắm chặt đến các khớp trắng lên. Lúc này cậu mới phát hiện kẻ đang cười với Thiên Vy là người lần trước kéo cô đi khi cậu đến đây tìm Thiên Vy. Băng Di ở một bên đương nhiên cũng thấy rõ, cô biết tâm trạng cậu không tốt, cũng không nhiều lời vờ như không biết gì, đưa khăn sớm đã chuẩn bị cho cậu:

"Anh lau mặt đi."

Tưởng Thụ Nhân không đáp, nhưng đã dứt mắt khỏi hai người kia, nhận khăn từ Băng Di, sau lại cùng các thành viên bàn bạc về trận đấu.

***

Trận thứ hai bắt đầu, lần này Tưởng Thụ Nhân tập trung hơn, cậu luôn bám theo kiềm Duật Thần lấy bóng. Về phần Duật Thần, anh nhận ra Tưởng Thụ Nhân, anh cũng biết là Tưởng Thụ Nhân cố tình nhưng cũng không bất mãn gì, dù sao người khác thích hay ghét mình anh sao quản được, nên tùy cậu ta thôi. Thiên Vy ngược lại không được bình tĩnh như anh, cô cau có luôn miệng không ngừng mắng cậu, đến mức Mạn Hân và Cố Khang Kiện không nhịn được lên tiếng:

" Thiên Vy đừng lo, Hứa sư huynh sẽ không bị thương đâu!"

"Mạn Hân cậu cũng thấy là anh ta cố tình mà!" Thiên Vy không vui nói.

"An tiểu thư, đây là thi đấu, Thụ Nhân chặn cướp bóng là chuyện bình thường, nếu cô sợ người ta bị thương, sao không xuống đó bảo anh ta đừng dẫn bóng nữa!" Cố Khang Kiện lên tiếng bênh vực bạn thân, cậu không thích An Thiên Vy quá chú ý đến chàng ngoại quốc kia.

"Cố thiếu gia, cũng như anh nói đó, đây là trận đấu, sư huynh tôi không dẫn bóng chẳng lẽ ở đó hóng gió xem đối thủ ghi điểm! Anh có giỏi thì bảo Tưởng Thụ Nhân ra sân nghỉ ngơi đi!" Thiên Vy phản bác, cô cảm thấy Cố Khang Kiện và Tưởng Thụ Nhân chắc do không hợp phong thủy ở đại học F nên bị phát bệnh cả rồi!!!

"Cô..." Cố Khang Kiện đang muốn cãi tiếp thì bị một tràng la hét của những sinh viên khác cắt ngang. Mạn Hân và Thiên Vy lúc này mới chú ý đến mọi người ai cũng chăm chú nhìn phía sân đấu. Cả hai đưa mắt nhìn theo, Mạn Hân há hốc cả miệng, Cố Khang Kiện ngỡ ngàng sau đó nén cười, Thiên Vy kém chút nữa là quăng cả chai nước trong tay lòng gào thét:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!