Từ hôm chạm mặt Lâm Vỹ Tường, cả Thiên Vy và Duật Thần thường hay trách mặt nhau. Thiên Vy tránh anh chỉ vì xấu hổ. Còn Duật Thần thì khác, anh cảm thấy bối rối khi đứng trước cô, Duật Thần không hiểu nổi nguyên nhân xuất hiện cảm giác kì lạ này. Thở dài nhìn cánh cửa trước mặt, hôm nay là ngày đầu đi làm của cô nhóc kia, anh đã hứa sẽ đi cùng cô, dù có muốn trốn cũng không được.
Chần chừ cả buổi, cuối cùng Duật Thần cũng nhấn chuông cửa. Bên trong im lặng một lúc, sau đó có tiếng chân, tâm tình vừa bình lặng của Duật Thần cũng theo tiếng chân kia mà bồn chồn không yên.
"Sư huynh!" Thiên Vy mặc dù vẫn nhớ đến sự kiện đau lòng kia, nhưng cô có vẻ ổn hơn Duật Thần.
"Em chuẩn bị mọi thứ xong chưa?" Duật Thằn cười khổ trong lòng, anh thật không biết mình đã làm sai chuyện gì để bây giờ phải chịu cảm giác lạ lẫm này.
"Xong cả rồi ạ. Mình đi thôi sư huynh!" Thiên Vy cười tươi đáp, sư huynh không thích cô thì sao chứ? Cô tin sẽ có một ngày anh sẽ thích mình!!!
Khoảng thời gian từ nhà đến công ty hôm nay Duật Thần cảm thấy lâu hơn mọi khi. Nhưng sâu trong lòng, anh lại thích cảm giác này, giật mình vì ý nghĩ trên, Duật Thần thật không biết, anh là thích cảm giác có người đi cùng hay là thích ở cạnh cô.
"Sư huynh!!?" Thiên Vy sau một hồi thao thao bất tuyệt, cô cũng phát hiện ra sư huynh nhà mình đang thả hồn theo mây.
"Huh?" Duật Thần quay sang nhìn người bên cạnh, rất nhanh lại quay đi, cố tỏ ra mình bình tĩnh.
"Anh sao thế? Trông anh lạ lắm!" Thiên Vy buồn bực nói. Không buồn sao được chứ!!! Cô nói đến khát khô mà vẫn bị xem như không khí!!!
"Anh đang nghĩ vài chuyện ở công ty thôi." Vừa cho xe chạy vào hầm xe trong công ty, Duật Thần đáp.
"Vâng." Thiên Vy không hỏi nhiều, ngoan ngoãn tháo dây an toàn xuống xe. Đúng lúc này Duật Thần nhớ ra một việc, anh vội kéo tay cô trước khi cô mở cửa. Anh nhìn cô nghiêm túc nói:
"Em cũng biết cả Tịch Thiên ai cũng biết em, họ chắc chắn sẽ nghĩ không tốt, bàn tán về em. Em đừng để trong lòng, cứ cho họ thấy tuy em nhờ quan hệ để vào Tịch Thiên nhưng em có thực lực. Anh tin em có thể làm được!"
"Anh tin em là được rồi!" Thiên Vy dùng loại ánh mắt phát sáng như thấy kho báu nhìn ai kia. Khiến cho lòng Duật Thần hoảng loạn, cười gượng gạo chạy đi.
***
"Đây là trợ lý mới của em
- An Thiên Vy. Cô ấy đến học hỏi chút kinh nghiệm, mọi người nhớ giúp đỡ cô ấy nhé!" Duật Thần đưa Thiên Vy đến tầng 3 của Tịch Thiên. Thiên Vy dù đã vài lần đến công ty nhưng chưa bao giờ biết anh trai cô lại hào phóng dành cả một tầng lầu làm địa bàn cho sư huynh cô!!!
Duật Thần nhìn một lượt những người trong phòng lễ phép giới thiệu. Ở đây hiện giờ trừ Thiên Vy ra thì anh là người nhỏ tuổi nhất. Anh hiểu tính những đồng nghiệp này, họ chuyên nghiệp, chỉ cần người có thực lực chứ không phải người có chỗ dựa. Trong phòng ngoài Duật Thần và Thiên Vy còn có ba nam một nữ, bốn người vừa nghe anh nói liền đưa mắt nhìn nhau, họ biết Duật Thần là đang nhắc họ không bàn tán làm khó cô nàng tiểu thư kia. Nghĩ đến đây cả bốn không hẹn cùng nói trong lòng: có gian tình!!!"Chào mọi người, rất mong được mọi người giúp đỡ!" Thiên Vy nhiệt tình chào hỏi. An Thiên Vy cô là ai chứ!? Chỉ cần liếc mắt đã biết bốn người khi nghĩ gì!
"Chào anh là Lưu Vân." Một trong số bốn người lên tiếng phá tan không gian kỳ quái vừa rồi. Thiên Vy mỉm cười khẽ gật đầu với anh ta, trong lòng âm thầm đánh giá đối phương. Da hơi ngâm đen, dáng khá cao sấp sỉ với sư huynh cô, gương mặt góc cạnh. Thiên Vy đoán anh ta là nhiếp ảnh gia khác của Tịch Thiên. Và cô đã đúng!
Ba người còn lại tuy có vẻ không thích cô nhưng họ vẫn tỏ ra lịch sự hai nam là Phương Vũ và Thẩm Tuyên, cả hai phụ trách về đạo cụ trong những buổi chụp, cả hai có vẻ thư sinh hơn anh chàng Lưu Vân kia. Người cuối cùng là cô gái tóc ngắn mái tóc nâu đỏ, trông vô cùng lạnh lùng _ Quan Khánh Tuyết, phụ trách chỉnh sửa ảnh, cô nàng gây ấn tượng với Thiên Vy bằng làn da trắng nhợt thiếu sức sống của mình. Thiên Vy lễ phép làm quen từng người, bọn họ lớn hơn cô khoảng ba, bốn tuổi, tuy không thân thiết hơn nhưng họ cũng đã chấp nhận sự tồn tại của cô. Duật Thần nhìn ai kia đang thích nghi với môi trường mới, cũng thở phào, đột nhiên cảm thấy chuyện mình lo lắng khi nảy thật thừa thải. Sư muội của anh đâu phải là người dễ bắt nạt đâu chứ!!!
Suốt cả buổi sáng nhiệt tình của Thiên Vy cuối cùng cũng có kết quả như cô mơ ước. Đám người đã có chút thay đổi cách nhìn nàng đại tiểu thư An Thiên Vy này. Bắt đầu này khiến Thiên Vy rất hài lòng, có lẽ ngày đầu đi làm của cô sẽ kết thúc vô cùng tuyệt vời. Nếu không có sự xuất hiện của một người!!!
***
Đình Như Huyên_ nữ diễn viên 24tuổi một trong số gà vàng vừa nổi hiện nay của Tịch Thiên. Dáng người tuy không quyến rũ nhưng cũng gọi là có trước có sau, gương mặt bầu bĩnh, đôi mắt to hiền lành, mái tóc dài uốn xoăn nhẹ, trông như một nàng thiên thần. Nhưng đừng vì thế mà bị lừa!!!
Đình Như Huyên ra khỏi thang máy, hất cằm kiêu ngạo đi thẳng đến phòng nghỉ mà không thèm liếc nhìn những người bên ngoài. Bây giờ đã là giờ nghỉ trưa, Thiên Vy lúc này đã sớm an vị ở phòng làm việc của anh trai, nếu cô mà thấy cảnh này chắc sẽ xông ra dạy dỗ nàng thiên thần này!
"Haiz, em trai nhà chúng ta thật có phước, người ta lại đến thăm rồi!" Lưu Vân thở dài nhìn bóng dáng thướt tha vừa lướt qua cảm thán.
"Lại còn là mỹ nữ nữa chứ! Thật ngưỡng mộ mà!!!" Phương Vũ ngồi trên ghế, xoay người một vòng giọng nói đầy ao ước.
"Hai người diễn mãi cảnh này mà không chán sao?" Thẩm Tuyên ngồi ở bàn làm việc của mình chán nản chống cằm hỏi hai người kia. Lưu Vân và Phương Vũ bật cười ăn ý lắc đầu.
"Phải để hai người họ gặp phải người như cô ta, thì họ mới bỏ được thói đó." Quan Khánh Tuyết mắt dán vào máy tính, không nặng không nhẹ đáp.
"Thế thì bọn tôi thà cô đơn suốt đời!" Lưu Vân trề môi nói, Phương Vũ gật đầu như giả tỏi tán thành, lần này đến Thẩm Tuyên bật cười. Bốn người họ đã không lạ gì với cái tính này của nàng diễn viên kia, lúc đầu có chút khó chịu, nhưng mãi về sau cô ta cách vài ngày lại chạy đến đây tìm Duật Thần thì cả bốn người đã luyện được trạng thái tai điếc mắt ngơ.
Họ rất tò mò quan hệ giữa em trai và cô nàng kiêu kỳ Đình Như Huyên, nói là quan hệ bạn bè họ không tin lắm, vì cô ta rất thích bám lấy Duật Thần tỏ vẻ rất thân. Nếu nói là quan hệ yêu đương, họ càng không tin, vì Duật Thần không thể thích một người có cái tính giả tạo như thế, họ rất hiểu anh. Nhiều lần ép cung nhưng em trai đều nói không như mọi người nghĩ... sau đó, không có cái sau đó, chỉ trả lời đúng một câu rồi lại tìm một đống việc cho bọn họ làm để họ không có thời gian tò mò.***
Cộp cộp
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!