Chương 25: (Vô Đề)

Đến nhà Duật Thần, Thiên Vy lại một lần nữa bị bất ngờ. Sư huynh nhà cô đúng là tài sắc vẹn toàn mà!!! Nhà anh tuy không phải sang trọng gì, nhưng gọn gàng và sạch sẽ hơn cái 'ổ' của cô rất nhiều. Thiên Vy ngồi chờ ở phòng khách trong lúc Duật Thần dọn phòng cho cô, tuy thế nhưng Thiên Vy không hề nhàn nhã đâu nhé, cô cứ ngó quanh phòng khách của anh, tìm kiếm dấu vết phụ nữ.

Nhưng mọi thứ đều rất ổn không có vật dụng, hay ảnh chụp của cô gái khác.

"Xong rồi em vào nghỉ ngơi đi trễ rồi!" Duật Thần bước vào bếp nhìn Thiên Vy đang ở phòng khách nói. Thật ra cho một cô gái ở cùng nhà một đêm Duật Thần cũng không có gì e ngoại, người ngoại quốc như anh khá thoải mái với mấy chuyện này, anh chỉ sợ cô nhóc kia không được tự nhiên thôi. Thiên Vy mà biết chắc chắn sẽ hét to: ngại gì chứ?

Em còn thoải mái hơn anh!!!

"À, sư huynh..." Thiên Vy nhìn Duật Thuần sắp về phòng ngủ liền gọi.

"Sao thế?" Duật Thần nhướng mày nhìn Thiên Vy chờ cô hỏi tiếp.

"Anh chắc có nghe chuyện cấp trên sắp xếp trợ lý cho anh?" Thiên Vy cú chút ngaị ngùng khi nhắc đến chuyện này, trước đây cô rất ghét những người đi cửa sau, chỉ cần cấp dưới có ai đi cửa sau cô thường bắt họ tăng ca, không ngờ hôm nay mình lại rơi vào cảnh này. Không biết sư huynh có ghét người đi cửa sau không nữa.

"Anh nghe rồi người đó là em. Anh xem thông báo luôn rồi." Duật Thần gật đầu đáp. Bước về phía sofa ngồi xuống đối diện Thiên Vy, anh đoán cần phải mất vài phút.

"Anh thấy... có khó chịu không?" Thiên Vy lúc này không biết phải diễn đạt điều mình muốn nói thế nào.

"Em muốn kiếm tiền?" Duật Thần nhìn Thiên Vy bối rối rất muốn cười to, cô nhóc này anh thật hết lời để nói, đã đi cửa sau mà còn hỏi mình có khó chịu không.

"Vâng." Thật ra kiếm tiền là phụ, gặp anh mới là chính. Tuy rằng Thiên Vy mặt dày thật, nhưng cũng không dày đến mức dám nói ra, thế là đành nói dối.

"Thế thì tốt rồi, anh và em đều giống nhau, sao ghét nhau được. Với lại có trợ lý cũng tốt anh sẽ ít việc hơn." Duật Thần cười nói, thật ra đây chỉ là an ủi chứ bản thân anh thích tự làm tất cả việc hơn là nhờ người khác.

"Thật sao? Cứ lo anh không đồng ý." Thiên Vy quan sát kỹ vẻ mặt của anh, không giống nói dối liền thở phào.

"Gia đình tốt như thế sao không dành thời gian học hay vui chơi mà lại muốn đi làm?" Anh rất tò mò chuyện này, nghe nói An tiểu thư chỉ thích tiêu tiền chứ không thích kiếm tiền.

"Xài tiền của chính mình thoải mái hơn, không cần phụ thuộc ai cả." Thiên Vy chính nghĩa nói nhưng trong lòng lại nghĩ: Nhưng mà xài tiền người khác vẫn là tốt nhất!

"Ồ. Nhưng sao không bảo anh trai em tìm một việc tốt hơn. Làm trợ lý cho phòng bọn anh dễ gặp phải mấy cô diễn viên thích hành người lắm." Duật Thuần hứng thú hỏi tiếp, xem ra cô nhóc này cũng không tệ đến mức như mọi người nói."Em học nhiếp ảnh chỉ mới năm nhất chỉ có làm trợ lý cho nhiếp ảnh gia là hợp thôi, có thể kiếm kinh nghiệm." Còn ai dám hành chị, chị trả thù sau cũng không muộn.

Thiên Vy thầm nghĩ.

"Cũng đúng. Xem ra chúng ta cũng thật có duyên nhỉ! Học cùng trường, nhà cạnh nhau, bây giờ sắp trở thành đồng nghiệp." Duật Thần cảm thán, anh không ngờ lại trùng hợp đến mức này. Thiên Vy nghe anh nói thế trong lòng vô cùng đắc nghĩ: không chừng tương lai chúng ta sẽ là người một nhà!!!

"Ừ, thế sau này đi làm em có thể đi nhờ anh không? Em không biết lái xe, đi xe buýt rất mấy thời gian, mà đi taxi rất đắc!" Thiên Vy vô sỉ xuất hiện, bịa ra một đống lý do.

"Được thôi. Dù sao em cũng mới đi làm nên tiết kiệm gì thì tiết kiệm. Đến lúc lãnh lương bao anh một bữa ngon." Duật Thần cười đùa đáp.

"Tất nhiên rồi ạ!"

"Thôi trễ rồi, em nghỉ đi. Lát đến trường trễ bây giờ!" Duật Thần liếc nhìn đồng hồ khi thấy đã gần ba giờ sáng liền đuổi Thiên Vy về phòng nghỉ ngơi.

***

"Thiên Vy tối qua cậu mất ngủ à?" Mạn Hân nhìn cặp mắt đen ngòm của Thiên Vy lo lắng hỏi, suốt ba tiết Thiên Vy không ngừng ngáp ngắn ngáp dài.

"Oáp... cũng gần như thế!" Thiên Vy che miệng dụi mắt đáp.

"Phải rồi, cuối tuần này trường mình tổ chức bóng rổ giao lưu đấy! Cậu có đến xem không?" Mạn Hân hào hứng nói.

"Bóng rổ gì chứ? Mình thà ở nhà ngủ còn hơn." Thiên Vy đáp, đối với cô đấu bóng rổ là một cái chợ trời, đám con gái đến đó chỉ để làm mấy bà bán cá la hét om sòm.

"Thiên Vy đi cùng mình đi!" Mạn Hân ôm tay cô bạn này nỉ, từ ngày quen Thiên Vy cô thích tới mấy nơi náo nhiệt hơn, không như trước đây trốn trong ký túc xá đọc sách. Nhưng Thiên Vy lại quá lười rất ít khi đi cùng cô.

"Hân Hân à, cậu nên nghe mình ở ký túc xá ngủ một giấc cho rồi, à mà đi xem bóng rổ rất nguy hiểm nha! Xui xẻo ăn một trái bóng sẽ đầ́n suốt đời luôn." Thiên Vy khuyên nhủ, nhéo hai má cô bạn.

"Thiên Vy cậu lại thế nữa rồi!" Mạn Hân buồn bực, mất hứng nói, lần nào Thiên Vy cũng bịa ra một đống lý do khiến cô không muốn ra ngoài. Đột nhiên nhớ ra một chuyện quan trọng, Mạn Hân hai mắt sáng rỡ nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!