Lạc Tuệ Mẫn nhìn ba tên thanh niên trước mặt gật đầu đánh giá, đưa một mảnh giấy ghi địa chỉ cho bọn họ:
"Làm gọn gàng một chút, nơi đó tuy không cao cấp nhưng an ninh khá chặt đó."
"Chuyện đó bà không cần lo, bà chỉ cần chuẩn bị thù lao cho bọn tôi là được." Tên cầm đầu cười to, nói. Bọn họ vốn là những tên trộm vặt ở mấy khu chung cư cũ nát, chuyện đột nhập hù doạ này chỉ là việc cỏn con đối với họ.
"Đừng qúa chủ quan. Tôi không muốn dính đến cảnh sát!" Lạc Tuệ Mẫn cau mày nhìn đám nhóc tự mãn này trong lòng có chút lo lắng bọn họ sẽ làm lộ chuyện, nhưng cũng không còn cách, quanh khu này bà không tìm được ai khác.
"Bà già, miệng bà thật thối! Chưa gì bà đã trù ẻo bọn tôi." Một tên khác mái tóc đỏ, tai đầy khuyên không khiên nhẫn cắt lời Lạc Tuệ Mẫn.
Lạc Tuệ Mẫn dù lo lắng nhưng cũng không dám nói gì, đưa sđt của mình cho ba tên kia. Bà kéo chiếc khăn quàng bít mặt, bước về phía chiếc xe cách đó không xa.
"Chuyện sao rồi mẹ?" Lý Minh Ngọc thấy Lạc Tuệ Mẫn ngồi vào xe liền gấp gáp hỏi, tuy từ trước đến giờ làm những chuyện không tốt, nhưng đây là lần đầu mẹ con cô thuê người phạm pháp.
"Ổn cả, khuya nay sẽ tiến hành." Lạc Tuệ Mẫn dáo giác nhìn quanh đề phòng có ai nhìn thấy mình.
"Tốt quá!" Lý Minh Ngọc dù sợ nhưng khi biết kế hoạch dạy dỗ An Thiên Vy sắp được tiến hành vẫn không kiềm được thích thú.
"Bây giờ chúng ta về chờ tin tốt thôi!" Xác định không có ai quanh đây, Lạc Tuệ Mẫn mới dám thở phào, thúc giục con gái quay về.
***
23h50.
Duật Thần xong việc ở Tịch Thiên, mấy ngày nay anh luôn tìm việc tăng ca đến khuya mới trở về nhà. Hôm nay vẫn thế, anh gần như giành hết mọi chuyện của mọi người. Lấy một lon bia trong tủ lạnh, anh lặng lẽ bước ra ngoài ban công, ngồi xuống sàn ngước nhìn bầu trời đầy sao, nghĩ ngợi.
Không biết bao lâu sau, Duật Thần đang ngẩn người bỗng nghe được tiếng động lạ từ căn hộ cách vách. Duật Thần cau mày, ghé tai vào sát tường. Anh vốn không phải kiểu người hay xen vào chuyện người khác, nhưng không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà hôm nay anh muốn quan tâm một chút. Càng nghe cuộc đối thoại bên kia, Duật Thần càng lo lắng.
"Mày đã mang đủ đồ chưa?"
"Đủ rồi đại ca."
"Lát nữa tao với nó vào trong nhà xem có gì đáng giá. Mày ở đây lấy máu giả vẽ lên tường, nhớ làm cho nó đáng sợ một chút."
"Thật không hiểu nổi chủ ở đây đắc tội gì với bà già kia nữa. Mà bà già kia cũng thật ác, muốn doạ người ta sợ đến điên."
"Mày nhiều lời quá. Mau lấy đồ mở khoá, đợi trộm được ít đồ, rồi hù nó sau."
Duật Thần nghe đến đây liền nhẹ nhàng bước vào nhà, ra khỏi căn hộ của mình. Gọi điện thoại cho Thiên Vy.****
Mà người nào đó đang say giấc nồng không hay biết mình đang bị người khác tính kế. Điện thoại nằm bên cạnh gối rung mãi một lúc lâu mới đánh thức được Thiên Vy, không thèm xem là ai, Thiên Vy bắt máy đang muốn phun một tràng mắng chửi thì đã bị giọng nói trầm ấm hơi gấp gáp bên kia chặn lại:
"Thiên Vy em đang ở nhà phải không?"
"Vâng." Thiên Vy lúc này đã tỉnh hẳn. Ôi, là sư huynh của cô nha! Thật bất ngờ! Nhưng không biết anh ấy gọi giờ này làm gì nhỉ? Không ngủ được nên muốn nói chuyện với mình sao?
Duật Thần mà biết suy nghĩ của cô gái này, chắc chắn anh sẽ ngất ngay tại chỗ. Duật Thần vốn đang lo lắng cho cô, lúc này mới thở phào vì cô đã nghe máy, anh tiếp tục nói:
"Thiên Vy em nghe anh nói đây. Bây giờ có mấy tên trộm đang ở ban công nhà em. Em mau ra mở cửa cho anh, nhẹ thôi."
"Trộm sao?" Thiên Vy nghe đến đây liền kích động đến mức muốn xách dép đi đánh đám trộm kia. Cô thật không hiểu, đám trộm đó nghĩ gì mà lại chạy đến thăm căn nhà nhỏ của cô_ một nơi chẳng có gì ngoài rác và mì ăn liền! (Bởi gì chị ấy quá siêng, không nên nhìn mặt mà bắt hình dong!!!)
Thế mà sư huynh Duật Thần nghe giọng người kia lại nghĩ rằng ai đó bị kinh sợ, dịu giọng dỗ dành:
"Đừng sợ, mau ra mở cửa cho anh. Nhớ phải cẩn thận bọn họ đang ở ngoài ban công đấy!"
Thiên Vy ngay lập tức ra khỏi phòng, cẩn thận đến gần cửa, nhẹ nhàng mở cửa ra. Ngay lập tức Duật Thần từ bên người lách người vào trong, nhánh chóng đóng cửa, cả hai rón rén đi vào phòng ngủ của Thiên Vy.
Đến phòng ngủ, Thiên Vy nhìn quanh phòng mình thở phào, cũng may là cô vừa thu dọn cái ổ của mình hôm qua. Cả hai đang đứng sát cửa phòng ngủ, Duật Thần chăm chú lắng nghe động tĩnh bên ngoài. Lúc này anh nhớ chú ý đến cô gái đang đứng sát mình, nhờ có chút ánh sáng từ đèn ngủ, cô vẫn mặc quần jean áo sơ mi có thể do cả ngày đi học mệt đến mức quên đổi đồ, anh thấy đôi bàn chân trần của cô trên sàn nhà lạnh, thầm nghĩ do cô sợ hãi quên mất mang dép. Nhưng Duật Thần lại không biết, sự thật là do ai đó lười biến thay quần áo, sự thật thứ hai là vừa nghe anh bảo mở cửa liền vui tới mức không thèm mang dép!!!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!