Sáng hôm sau, Thiên Vy tinh thần phấn chấn hẳn lên, sự kiện xấu hổ đã sớm bị ném sang một bên. Ngày thứ hai đến trường của Thiên Vy cũng không tệ lắm dù chưa gặp được Hứa Duật Thần, nhưng cô làm quen được với cô bạn cùng bàn_ Mạn Hân một cô nàng hiền lành, dáng người tròn trịa, rất đáng yêu. Tuy chỉ mới làm quen nhưng Thiên Vy cảm thích rất thích cô bạn này còn hơn cả cô bạn thân tám năm Triệu Băng Di kia.
Nghỉ trưa Mạn Hân cùng Thiên Vy đến căn tin ăn trưa.
Mạn Hân nhìn sức ăn của Thiên Vy ngỡ ngàng nói, giọng nói mang theo phần ngưỡng mộ:
"Cậu ăn nhiều thế mà vẫn không lên cân, chẳng như mình ăn ít hay nhiều cũng béo."
"Thực ra cậu cũng không béo lắm, dáng người đầy đặn, rất đáng yêu!" Thiên Vy cười nói, đột nhiên cảm thấy Mạn Hân như đứa em của mình, có thể vì cô ấy đơn thuần khiến cô cảm giác muốn bảo vệ.
"Thật không?" Mạn Hân ngây thơ hỏi, cô là một người bình thường, khuôn mặt không xinh, dáng người cũng không chuẩn, lại không có tài năng gì nổi bật ngoài sở thích chụp ảnh, cố gắng thi vào đại học F để ba mẹ nở mày nở mặt với mọi người. Nhưng đến khi đỗ đại học F Mạn Hân lại thấy tự ti hẳn, trong trường nếu không tài thì cũng là người có sắc, muốn tìm một người sắc không tài không như cô thật khó.
Vì thế ở trường cô không có người bạn thân nào, cho tới khi gặp Thiên Vy. Cô ấy xinh đẹp, dù chưa biết về khoản học tập thế nào nhưng Mạn Hân tin cô ấy chỉ hơn không kém cô, đã thế còn thân thiện làm quen với cô.
"Thật. Phải rồi Mạn Hân cậu có biết Hứa Duật Thần không?" Thiên Vy đáp, cô không quan tâm người khác thấy cô nhóc kia thế này, nhưng cô thấy cô ấy rất đáng yêu, thế là đủ. Chợt nhớ ra Mạn Hân tuy là sinh viên năm nhất như cô nhưng ít ra cô ấy cũng ở đây lâu hơn cô, Thiên Vy liền hỏi thăm về sư huynh của mình.
"Làm sao không biết được chứ, anh ấy là đại thần đấy! Nhưng có chuyện gì không?" Vừa nghe tên anh, Mạn Hân hai mắt sáng rỡ, vui vẻ nói.
"Mình nghe vài bạn nhắc đến anh ấy, nên hỏi thôi." Thiên Vy vờ lơ đãng gắp thức ăn, nhưng thực ra đang lắng tai chờ nghe cô bạn trả lời. Không hiểu sao cô lại có chút ngượng ngùng không muốn cho Mạn Hân biết. Trong lòng có chút cồn cào, An Thiên Vy bình thường không phải mày mạnh miệng không sợ trời sợ đất sao? Sao bây giờ lại không dám nói thẳng với người khác mày quan tâm đến anh ấy?
Thiên Vy giật mình với ý nghĩ trên, không lẽ cô đã thích Hứa Duật Thần thật sao? Hơn nữa còn là thích từ cái nhìn đầu tiên! Sống đến gần ba mươi tuổi mà giờ cô lại còn rơi vào lưới tình, không biết đây là chuyện tốt không nữa. Mạn Hân thấy Thiên Vy cứ ngẩn người nãy giờ không để ý đến mình, liền gọi:
"Thiên Vy cậu có nghe mình nói không?"
"Hả? Mình nghe mà." Thiên Vy giật mình, gật đầu như giã tỏi nhìn Mạn Hân, mặc dù không biết cô bạn vừa nói gì.
"Đại thần thật sự rất giỏi, ba mẹ anh ấy sống ở Mỹ, nghe nói họ là giáo sư của trường đại học nổi tiếng ở Mỹ, đại thần tham gia rất nhiều cuộc thi chụp ảnh lần nào cũng được giải cao, thời gian gần đây anh ấy còn ký hợp đồng chụp ảnh cho mấy diễn viên ca sĩ của Tịch Thiên... Đã thế anh ấy còn là một trong những mỹ nam trường mình."
Thấy Thiên Vy cuối cùng cũng có phản ứng, Mạn Hân tiếp tục nói tốt về đại thần của mình, vẻ mặt sùng bái. Thiên Vy ở bên chăm chú lắng nghe, trong lòng không ngừng cảm thán, sư huynh của cô đúng là NO. 1!!!
***
Tan học, nhìn khắp dãy lầu cũng không thấy anh, Thiên Vy tiếc nuối thở dài, xem ra hôm nay anh không có tiết học. Tạm biệt Mạn Hân ở sân trường, Thiên Vy một mình ra cổng (Mạn Hân ở KTX), đúng lúc này điện thoại đổ chuông, Thiên Vy liếc nhìn màn hình, là số lạ.
"Alo?"
"Tôi muốn gặp cô." Giọng một người phụ nữ vang lên, lạnh lùng như ra lệnh cho cô phải nghe theo.
"Bà là ai?" Thiên Vy đáp, lạnh lùng không kém người kia, trên đời này cô ghét nhất bị người khác nói chuyện kiểu đó, nên cô cũng không muốn lịch sự với bà ta.
"Lạc Tuệ Mẫn." Người kia chậm rãi nói tên, ngưng một chút rồi lại tiếp tục.
"Tôi muốn gặp cô ở quán cafê gần An Thịnh."
"Được." Ngắn gọn đáp Thiên Vy sảng khoái đồng ý, cô cũng thật muốn xem mẹ của tiểu hồ ly tinh kia trông như thế nào. Nhưng một phần nguyên nhân khiến cô đồng ý, nữa chính là trong thẳm trong lòng cô đau âm ĩ, có chút không cam chịu mà chính cô cũng không rõ nguyên nhân. Có thể là do cô muốn thay 'An Thiên Vy thật sự' và người mẹ đã mất của cô ta đòi lại công bằng!
***
Bước xuống taxi, Thiên Vy ngẩng đầu nhìn quanh, không khó khăn đã thấy một quán cafê kia. Thiên Vy đấy cửa bước vào, nhìn quanh lẩm bẩm:
"Bà ta chưa tới."
Bước đến chiếc bàn cạnh cửa sổ, cô gọi một ly sữa nóng thay vì cafe như thói quen cũ, bây giờ cô cần bồi bổ sức khỏe lát nữa còn đấu với hồ ly nha! Không lâu sau người phục vụ mang ly sữa nóng ra. Tay cầm chiếc cốc ấm áp, Thiên Vy nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nơi này là trung tâm thành phố, nhà lầu cao vút san sát nối tiếp nhau, sầm uất nhộn nhịp. Thiên Vy nhìn vào phía trong một tòa nhà rộng lớn, môi mấp máy, nhẹ nhàng đọc ra chữ to trước cửa. Đọc xong không khỏi ngẩn ra.
Kia chính là An Thịnh_ cũng chính là nơi người ba cô yêu nhất làm việc. Không rõ trước đây ra sau nhưng từ khi cô thay cô gái đáng thương kia sống tiếp thì chỉ cần nghe đến tên người ba này trong lòng ngoài khinh thường ra chẳng có gì gọi là yêu hay tôn trọng. Đối với cô ông ta chỉ là kẻ phụ bạc, bỏ vợ bỏ con, theo hồ ly tinh...
Thu hồi ánh mắt, nhìn cốc sữa nóng, Thiên Vy chu môi thổi thổi. Chuông gió ngoài cửa lại đột nhiên kêu vang, Thiên Vy ngồi đưa lưng về phía cửa lười biếng không thèm để ý người vừa vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!