Chiếp.. chiếp.!!
Vào hè, cây cối xanh tốt, chim hót líu lo, ánh nắng ban mai chiếu rọi khắp phủ Bạch gia, như muốn đánh thức mọi người...
Duy chỉ có một nơi là ánh nắng ban mai không chiếu đến...
-Tiểu thư!!!! Mau mau dậy!!!!! Người có biết bây giờ là mấy giờ rồi không???
Trên giường có một nữ nhân mặc đồ ngủ, hai chân kẹp chăn tay ôm gối rất 'ý tứ'. Bên cạnh là một nữ nhân khác ra sức gọi, nhưng không có tác dụng gì.
-Ái Ái, hôm nay là chủ nhật mà. Để ta ngủ a!!!!!
-Hạ Vũ có một tật xấu, vô cùng xấu. Đó là đã ngủ thì phải ngủ một mạch, cho nên nếu đã tỉnh dậy là không ngủ được nữa. Vì thói xấu này mà nhiều lần cô đã thức dậy vào nửa đêm, sau đó thức đến gần sáng mới ngủ tiếp.
Thiên Ái có chút khó hiểu. Từ lúc tiểu thư uống say ở tiệc kết giao, sau đó ngất xỉu tỉnh lại thì nàng đã cảm giác tính cách của tiểu thư thay đổi hoàn toàn. Mặc dù theo chiều hướng tích cực, nhưng vẫn không quen a><
Ví dụ bình thường, tiểu thư đều dậy rất sớm, thói quen sinh hoạt vô cùng quy củ lại không thích bị nàng nhắc nhở...
Thế nhưng cái người đang rúc vào chăn, nhất quyết không chịu dậy, lại còn nhảy sang giường nàng đòi nằm chung này là ai vậy???
-Không được!!!! Tiểu thư mau dậy! Hôm nay thái hậu có việc quan trọng. Yêu cầu triệu tất cả nữ tử trong phủ đến. Người hôm qua đã hứa cùng đi với phu nhân mà!!!
-Không thể làm cách nào khác, Thiên Ái đành lôi thẳng tiểu thư cao quý của mình lăn xuống giường...
*_________________*_________________*________________________*______________________________*_______________________*__________________________*___________________
-Vũ nhi, con thấy không khỏe à??? Hay là không hợp khẩu vị? Sao chẳng động đũa gì vậy?
-Bạch phu nhân vừa gắp thức ăn vào bát con, vừa lo lắng hỏi han.
-A mẫu thân. Con đã no rồi người không cần quan tâm.... Mau ăn nhiều vào a...
-Hạ Vũ chống chế. Gì chứ, mình đã ăn hai cái màn thầu với gần một ấm trà đào mà mẹ vẫn còn muốn ăn thêm....=="
-A được rồi, ta cũng chỉ sợ con ăn những món trong gia quen rồi... Sau này ra ngoài ăn thứ khác sẽ không quen...
Một lần nữa... Hạ Vũ cảm thấy người mình nổi nhọt, chuyện gì nữa đây....
-Mẫu mẫu, người nói vậy là ý gì nha!
-Hạ Vũ không kiêng nể mà hỏi thẳng. Động vào các lệnh bà phu nhân quyền quý chính là lắm rắc rối a!
-A.. ta chỉ là lo xa cho con...
-Bạch phu nhân chột dạ.
-Được rồi mẫu thân, con ở với người bao nhiêu năm còn lạ gì kiểu nói ấp úng ấy nữa. Người cứ nói, dù gì con cũng đâu có trách mẫu thân được..
-Lạt mềm buộc chặt, nhất định cô phải moi ra xem mẹ ấp úng cái gì.
-Được rồi a, lát nữa đến tiệc của thái hậu, con sẽ biết thôi a. Dù sao cũng không phải có mỗi mình con. Còn cả các nữ nhân khác trong hoàng cung nữa...
Hình như có một cái nhọt bị vỡ..... Hạ Vũ nhíu mày
*_____________________________*________________________*_____________________________*__________________________*______________________________*___________________
-#Xôn xao# $^&%Q%&*(&^
- A đây rồi!!! Bạch tiểu thư, cô tại sao bây giờ mới đến vậy???
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!