Hoa viên của Bạch gia là một trong những hoa viên lớn nhất của hoàng cung, chỉ kém sau Ngự hoa viên của Hoàng thượng và hoa viên trong tẩm cung của Hoàng thái hậu. Bạch lão gia vốn là một người yêu thiên nhiên nên rất tỉ mỉ chăm chút, trong vườn có rất nhiều loài cây quí hiếm. Thậm chí các loại thảo dược từ các nước khác mang sang cũng được trồng tại đây.
Ai đi vào thăm nơi này, cũng đều trầm trồ vì sự phong phú của nó. Cây cối trong vườn vì thế mà rất hãnh diện nha, làm gì có kẻ nào có thể cưỡng lại mị lực của nơi này???
Nhưng hôm nay, bọn chúng đã được mở rộng tầm mắt...
Trong hoa viên hiện đang có hai người: Bạch Hạ Vũ, con gái độc nhất của Bạch lão gia
-cũng chính là cô chủ xinh đẹp bình thường hay ra tưới nước cho chúng; và Hàn Mặc Thương, đại tướng quân soái ca mà lão gia mời đến dự tiệc hôm nay. Họ chính là đang đi dạo cùng nhau nha!
Người ngoài nhìn vào, thấy vậy bèn thốt lên: Nam thanh nữ tú!
Mấy tì nữ trong phủ nhìn vào, thấy vậy cũng thốt lên: Kín đáo lãnh diễm tiểu thư và lạnh lùng cao quý đại tướng!
Cây cối trong vườn nhìn vào, lại thốt lên: Hai người này vào đây đúng thời điểm hoa lá chúng ta nở đẹp nhất. Cớ sao không thưởng thức mà lại đi ngắm đất vậy??? #khóc một dòng sông#
Còn hai nhân vật được nhắc tới kia, thậm chí chẳng thốt lên được lời nào...
Hạ Vũ, người lẽ ra phải nhiệt tình giới thiệu quảng bá cho vườn cây, lại đang thơ thẩn vừa đi vừa nghĩ, chúi mặt xuống đất đăm chiêu. Mặc Thương, người lẽ ra phải chăm chú lắng nghe hưởng ứng, cũng lại đang im lặng hứng thú mà đi theo, vừa đi vừa hướng xuống đất tìm kiếm xem Hạ Vũ ngắm cái gì....
Cây cối trong vườn một lần nữa bùng nổ: Hai ngươi bị rảnh rồi a!!!
-Mặc cho hoa lá đã giở hết công phu, tỏa hương rực rỡ, gọi cả chim chóc bay ra hót ríu rít thì họ vẫn chẳng mảy may để ý. Cô chủ, cô bị tên tướng quân kia hạ độc rồi hả???
Hạ Vũ trong đầu chính là đang tính xem làm thế nào để vẫn tránh xa nam chính mà thoát được kiếp làm nữ phụ. Cô không thể nào cứ vô duyên chen vào giữa Thiên Ái và tên Mặc Thương này được....
Chẳng mấy chốc, cô và Mặc Thương đã đi đến chỗ cây Mộc Lan đại thụ. Đến lúc này Hạ Vũ mới nảy ra cao kiến:
''Đúng rồi, ta chỉ cần giúp Thiên Ái và tên này đến được với nhau, sắm vai bà mối nhiệt tình tốt bụng sau đó dùng số thông tin trong quá trình đọc truyện đưa vào đây hỗ trợ họ sau này là nghiễm nhiên trở thành người hùng không phải sao"
-Vậy là cô chuẩn bị chờ đến khoảnh khắc nam chính gặp nữ chính, sau đó nói tốt về Thiên Ái là xong!
''...''
''...''
Mười phút sau
''...''
''...''
Mười lăm phút sau
''...''
''...''
Hai mươi phút sau
Khỉ gió! Lẽ ra giờ này Thiên Ái phải ở đây rồi chứ!!! Tại sao vẫn chưa thấy đâu???
Mà hình như, Mặc Thương kia..... Vẫn theo mình từ đó tới giờ.....
ANH TA ĐÃ THEO MÌNH TỪ ĐÓ TỚI GIỜ ?!?!
Thôi chết rồi, bây giờ Hạ Vũ mới nhận ra, mình vẫn chưa giới thiệu gì cho người ta. Cô mải suy nghĩ quá nên quên cả điều quan trọng nhất. Vội vàng quay sang người bị bơ cả buổi kia xin lỗi:
-Hàn tướng quân, thật lòng xin thứ lỗi... Ta có chút chuyện n
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!