Chương 2: Cái Miệng Hại Cái Thân

Nữ chính trong truyện vốn là cung nữ thân cận hầu hạ bên Hạ Vũ kia. Hai người bên nhau từ nhỏ, thân thiết tỷ tỷ muội muội. Sau này, khi tỏ tình với nam chính thất bại, nữ phụ của chúng ta đã nói với nam chính, rằng: " Đại tướng quân quả nhiên là người lãnh đạm vô tình, từ chối thẳng thừng không mờ ám. Trước đây chỉ nghe thiên hạ đồn đại, bây giờ mới biết là thật.

Cơ mà ta thỉnh cầu ngài một điều, coi như nể mặt cha ta, hãy cùng ta đến gốc cây Mộc lan trong hoa viên thắp nén nhang cầu nguyện, để tâm ta bớt rối bời."

Khi nói câu này, Hạ Vũ tiểu thư đã hi vọng, chí ít có thể cùng chàng đi dạo một chuyến, là buổi hẹn hò đầu tiên giữa hai người.

Và cũng là buổi hẹn cuối cùng...

Lúc đó, nam chính soái ca kia cũng chỉ làm như lời thỉnh cầu, nể mặt Bạch thừa tướng nên mới miễn cưỡng đi cùng. Nhưng đến gốc cây Mộc lan, lại có một cảnh tượng làm chàng sững sờ, tâm tình đang nhàm chán chợt như có một ngọn lửa ấm, âm ỉ bập bùng trong tim, rồi rực lên cháy dữ dội.

Mùa xuân, đúng vào thời điểm Mộc lan nở rực rỡ nhất, ngàn bông hoa bay trong gió xuân, diễm lệ khoe hồng sắc, quả y tiên cảnh.

Nhưng, trong mắt Đại tướng quân, cái người đứng dưới tán cây hình như còn đẹp hơn gấp ngàn vạn lần...

Đôi mắt long lanh tựa ngọc, ánh nhìn rực sáng, trong con ngươi hồ như có hàng trăm con sóng, sâu thăm thẳm.

Chuyện về sau thì ai

-cũng

-biết

-là

-gì

-rồi

-đấy. Vậy mà lúc ấy, cô nàng nữ phụ kia vẫn ngây thơ không hiểu chuyện: Khi được hỏi thì một mực ca ngợi cho "chị em tốt" của mình. Này thì đức hạnh muôn phần, này thì nhân hậu thiện lương, bao nhiêu mỹ từ đều đem ra hết.

Đó chưa phải là tất cả, phần sau đó mới là phần làm độc giả Bạch Hạ Vũ ức chế:

Đại tướng quân thì nhất kiến chung tình, còn nàng cung nữ thì thầm ái mộ ngài từ lâu. Và thế là.....

Còn thế là gì nữa!?! Đám cưới sang trọng, cờ hoa giăng khắp nơi chứ sao!

Nam chính nữ chính sống hạnh phúc, bách niên giai lão, còn nữ phụ kia thì chẳng ai thèm để ý nữa...

Nàng ấy gạt hết tình cảm sâu đậm của mình sang một bên, nhiệt thành chúc phúc cho hai người bọn họ. Rồi sau đó, 'thăng cấp' trở thành nhân vật quần chúng, sống mờ nhạt đến cuối truyện.

THẾ ĐẤY!#$$%^%^&*&^&$

Trở lại với hiện thực, Bạch Hạ Vũ, hoa khôi tài năng đang phơi mình dưới trời nắng 34 độ C mà thở dài....

Không công bằng, trong tiểu thuyết lúc đó hoa mộc lan đang vào thời gian nở nhiều nhất, y phục của cung nữ lại màu hồng đào. Đứng giữa biển hoa như vậy thì kiểu gì mà chẳng đẹp lộng lẫy xuất thần ==

Hạ Vũ đây là cực kì bao che khuyết điểm, vì vậy cô một mực cho rằng bà tác giả ngu ngốc. Cho dù sự thực là, cô sợ lũ bạn bè thích bới lông tìm vết của mình sẽ chọc cô tới chết...

-A!!! Vũ Nhi, không ngờ ngươi ở đây, thế nào, truyện hay chứ???

-Một giọng nói nham nhở truyền đến.

Chết! Sao vừa nhắc tới Tào Tháo thì sư phụ của Tào Tháo lại mò đến thế này?

Hạ Vũ bất giác đưa tay lên miệng hà hơi ngửi thử, không thể nào, rõ ràng sáng nay cô đã đánh răng sạch sẽ rồi cơ mà. Còn thiếu điều đi dùng thử loại súc miệng mới mà bác hàng xóm quảng cáo PR cho mẹ...

-Đa tạ Dương tiểu thư, một người như con không đáng để Người bận tâm đâu ạ.

-Cô châm chọc đáp lại cô gái nói giọng nham nhở kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!