Người ta thường nói, ở hiền thì gặp lành.
Tiếc thay, điều này không phải lúc nào cũng đúng. Thực chất, người càng tốt thì càng dễ gặp vận xui. Tỷ như Hạ Vũ bây giờ, sáng nay cô rõ ràng đã cùng mẫu thân hờ vào chùa ngồi cầu nguyện một lúc, vậy mà vẫn vướng vào rắc rối như thường.
Trời đất!!! Tại sao hắn ta phải xuất hiện đúng lúc này chứ?
-Tiểu thư, cây cần câu này thực ra cũng không phải đồ tốt, nếu người cứ làm thế.... nó sẽ gẫy a....
-Thiên Ái khẽ chọc cô chủ của mình.
Hạ Vũ bây giờ mới nhận ra, cây cần câu mình đang cầm đã bị bẻ cong, cũng may nó làm bằng tre nên độ đàn hồi khá tốt. Vội đặt sang một bên sau đó liếc sang kẻ đang trò chuyện vô tư cùng Tiểu Khuyết và Nhất Long kia.
Hàn Mặc Thương! Lúc cần thì không thấy đâu, tại sao đang yên ổn thì lại bị phá đám???
Hạ Vũ trong lòng rối như tơ vò. Đúng là cô có ý định ghép đôi cho nữ chính và nam chính. Nhưng câu chuyện giờ càng ngày càng đi xa nguyên tác, Nếu Hạ Vũ nhớ không nhầm, phân đoạn đi chùa cũng đã đi được 1/3 truyện. Lúc này Thiên Ái được Hạ Vũ nguyên chủ kia giao nhiệm vụ đi theo hầu hạ Mặc Thương tướng quân, cũng tạo luôn cơ hội để hai người đến với nhau. Nhưng thế quái nào mà cô cùng mấy người khác lại bị cướp đường, sau đó một nhóm theo đến đây.
Thật đáng lo lắng
-Hạ Vũ thầm nhủ, nếu cô còn rời xa nguyên tác thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa.
-Tiểu thư à.
-Câu nói của Thiên Ái một lần nữa vang lên. Tiểu thư nhà mình bị sao vậy? Không phải lúc trước cứ gặp Hàn tướng quân thì sẽ rất vui sao?
*________________*____________________________*__________________________*_____________________________*_____________________*______________________*______________
-Oạch!!!
Trên nền đá xanh phủ đầy rêu, có một khuôn mặt tuyệt mĩ đáp xuống...
À cũng không hẳn, sau khi té dập mặt thì Hạ Vũ cho dù có là hoa khôi xinh cỡ mấy, cũng méo mó đi vài phần.....
Tạm bỏ qua câu chuyện bà mối lằng nhằng của nhân vật chính, khụ khụ, phụ của chúng ta. Bây giờ mọi người đang tìm chỗ nước sâu để câu cá. Nhưng trong lúc đi ngó nghiêng, bạn nhỏ Bạch Hạ Vũ vì quá mức tăng động mà vấp té. Tất nhiên, những người khác sẽ rất có lương tâm mà đứng đó... cười như điên.
Bao gồm cả nam chính họ Hàn ''Ngâu si'' kia (Xin được trích dẫn ý nghĩ của Hạ Vũ). Thực ra, khuôn mặt Hàn Mặc Thương vẫn tĩnh lặng như hồ nước, thậm chí còn định đỡ cô lên. Cơ mà trong mắt Hạ Vũ, tất cả những gì bạn nhỏ này nghĩ được bây giờ là con Thảo nê mã giọng minion, đang nhảy theo nhạc disco.
Trong một tích tắc, Hạ Vũ (lại) nghĩ ra một ý tưởng không bình thường.
-Ùmm!!
Sau khi biến tư duy thành việc làm, cô mới nhận ra tư duy của mình không được bình thường...
Được rồi, không phải cô làm đâu, là con Thảo nê mã kia điều khiển cô -_-'''
Bạch Hạ Vũ! Mày làm sao lại đẩy nam chính xuống dưới nước vậy???
Im lặng. Lại im lặng....
-Ùmm!!
Bây giờ mọi người mới ý thức được chuyện gì đang xảy ra. Dưới dòng suối, có hai người, một nam một nữ, ướt nhẹp.....
Nhất Long bụm miệng cười
...
Tiểu Khuyết bật cười
...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!