Chương 15: Thỉnh Tự Trọng

-Khụ khụ!

Âm thanh khàn khàn vang lên. Ngạn Nhất Long đứng một bên, ánh mắt thâm thúy nhìn hai người đang dính lấy nhau ở đằng kia. Lúc này mới có ai đó giật mình, đẩy người trong lòng ra.

Hạ Vũ nhất thời xấu hổ, không biết nói gì. Mười mấy năm sống trên đời lần đầu tiên gặp phải tình cảnh này, lại còn để người khác nhìn thấy, trong đầu không biết xử lí thế nào cho phải...

-Không bị thương chứ?

Trong lúc Hạ Vũ còn đang đứng hình thì cái người là nguyên nhân của mọi chuyện kia lại rất bình tĩnh mà xoay người cô một vòng kiểm tra. Sau khi thấy không có thương tích gì quá nặng mới khẽ gật đầu.

A....

Hàn Mặc Thương! Anh!

-Được rồi! Hạ Vũ tỷ không sao là tốt rồi, mau về nghỉ ngơi thôi. Mặc Thương cậu cũng mau đi bôi thuốc đi, vết thương để lâu sẽ nhiễm trùng đấy. Chuyện đã xảy ra thì kể lại sau.

-Nhất Long vội giục, bọn họ dù sao cũng vừa từ nơi nguy hiểm trở về, sinh khí không tốt.

-Bị thương?

-Hạ Vũ nghe thấy thế thì tức giận trong đầu lập tức xụi lơ, nhớ lại mình đứng ngoài này là để chờ ai.

*_____________*________________________*____________________________*_____________________________*___________________*_________________*________________*_________

-Ra thế! Hắc, Hạ Vũ, tỷ cũng thật là lợi hại nha! Tội nghiệp tên sắc lang đó

-Tiểu Khuyết lăn ra cười, cậu biết tỷ tỷ nhà mình vốn không dễ bắt nạt, nhưng không ngờ Bạch Hạ Vũ lại nghĩ được chuyện như thế.

Ăn uống xong, băng bó bôi thuốc xong, bốn người vừa mới vào sinh ra tử kia tụm lại một chỗ trong phòng ấm áp, kể lại những chuyện xảy ra.

-Ta cũng là gặp may, nếu không có người giúp chắc là xong đời rồi. Còn mọi người, xây xát nhiều như thế...

Nói xây xát ở đây là nói Nhất Long và Mặc Thương. Tiểu Khuyết được bảo bọc rất cẩn thận, vẫn còn nguyên vẹn. Tội nhất là nam chính họ Hàn kia, sau lưng có một vết cắt dài ngoằng, tay phải băng bó.

-Bọn đệ cũng là không sao rồi. Tất cả là công của Mặc Thương, cậu ta không biết lượng sức mà đánh nhau với hơn chục tên cướp. Bị thương sau đó cũng chỉ bôi thuốc qua loa rồi lại đi tìm tỷ, Nhất Long đã bảo ở lại rồi mà vẫn quả quyết chạy đi!

-Tiểu Khuyết phun ra một hạt dưa, rồi lại nhai nhai, nhồm nhoàm kể.

-Cậu ta cũng được tính là khôn vặt một chút

-Nhất Long lấy khăn lau đưa cho Tiểu Khuyết rồi cười cười

-Trước khi bị bắt đi cậu ta viết một tờ giấy lén để lại chỗ hai tên tùy tùng bị đánh ngất cùng với một lọ nước thơm. Nước này cậu ta lúc nào cũng mang theo trong mình hai lọ. Mùi hương của nó rất nhạt nhưng chó của quân triều đình thì đã ngửi quen nên người của hoàng cung mới tìm đến được. Quả lợi hại!

-Hàn tướng quân, thật xin lỗi, không, ý ta là cảm ơn...

Hạ Vũ không phải người không hiểu chuyện. Nam chính đã giúp mình nhiều như thế, cho dù có ghét đi nữa cô cũng phải lo lắng cho anh.

-Tất cả đã vất vả rồi, nên nghỉ ngơi thôi.

- Mặc Thương khẽ đáp, miệng không cười nhưng ánh mắt lộ rõ tia vui vẻ.

Tối hôm đó, Bạch Hạ Vũ ngủ rất ngon.

Nam chính là người tốt, có thể yên tâm...

*______________________*_____________________*_______________________*_______________________________*_________________________*_______________*___________________

Sáng hôm sau, lúc Hạ Vũ tỉnh dậy thì đã là muộn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!