-Mau cút ra! Không phải cô ta trốn vào đây sao?
Giữa chợ, có một đám đông túm lại bàn tán. Ở giữa là một tên bụng phệ cầm đao, quần áo xộc xệch đang hăm dọa viên chủ quán:
-Chủ quán! Rõ ràng tôi đã thấy con nhỏ đó chạy vào trong quán ông, còn không mau cho ta lục soát ta cho các người sập tiệm!
-Xin đ.. đại hiệp bình
-bình tĩnh, bây giờ là giờ ăn sáng khách khứa đông đúc, bổn tiệm đâu thể làm phiền thực khách. Còn cô gái ngài nói kia hình như không có vào đây, ngài th.. thử tìm ở quán khác xem sao???
-Ông chủ quán lựa lời năn nỉ, dù sao ở đây không ai không biết toán cướp ở trên núi, để bọn chúng phá phách thì khổ.
-Láo toét! Mắt ta đâu có mù? Ông ngăn ta như vậy có phải hay không là muốn chết!?!
-Ấy không có! Xin.. xin ngài....
-Chủ quán! Có chuyện gì mà ồn ào vậy?
...
Từ trong quán, một nam nhân bước ra. Chưa nói đến trang phục, chỉ trông khuôn mặt thôi là biết anh ta không phải dân thường. Ngũ quan tinh xảo, con ngươi màu khói ma mị. Trên thái dương lại có một ấn kí hình ngọn lửa màu đen. Chắc chắn là người có tiền, thậm chí là có chức quyền.
-A... Thật xin lỗi quý khách, có một vị muốn tìm người.
-Mấy vị khách khác đã chạy ra ngoài hết cả, trong quán còn một mình ta, chẳng lẽ muốn gặp?
- Khẩu âm nghe không giống người bản xứ, có vẻ như là từ xa đến.
-Đủ rồi, tên này có phải muốn phá việc của lão tử không
-Đẩy ông chủ tiệm ngã nhào, tên cướp đến trước mặt vị nam nhân kia, gằn giọng:''Mau cút ra''
...
-Không thích!
-Ánh mắt lóe lên tia khiêu khích.
Tên kia lập tức nổi điên, định ra tay đánh người. Nhưng còn chưa kịp động thủ thì cảm thấy bên trái như có gió thổi qua. Thoáng định thần, sờ lên chợt thấy tai mình chảy máu.
-Ngươi...
-Hắn ta sợ hãi, mắt long sòng sọc, song vẫn cố ra oai. Nắm đấm vừa đưa lên thì 'Rắc!'
Lập tức, tay phải của hắn trở nên vô lực, buông thõng. Ngã phịch xuống đất, bây giờ mới nhận ra đây không phải hạng người mình nên động vào. Còn chưa kịp hỏi danh tính, người kia đã túm cổ, dí sát mặt hắn mà bảo:
-Cút!
Một chữ cũng đủ khiến người khác thất thần. Vội vàng chạy về báo với anh em.
Lúc này, nam nhân kia mới thở dài. Quay vào quán trong ánh nhìn ngạc nhiên của mọi người xung quanh. Đến một bàn ở góc, thấy tờ giấy được ghi vội trên mảnh giấy đặt cạnh cốc trà, mới dở khóc dở cười:
Đa tạ ơn huệ của đại hiệp. Không biết danh tính không thể báo đáp, thất lễ.
*______________________*____________________*______________________________*_________________________*_____________________________*______________________________*
36 kế chuồn là thượng sách. Câu nói này được áp dụng trong rất nhiều trường hợp, mặc dù có khi chẳng mấy ai biết 35 kế còn lại là gì. Hạ Vũ là một trong số đó. Tuy nhiên, cô vẫn tin tưởng vào lời răn dạy của cố nhân. Để trốn khỏi hang ổ của bọn cướp, ta chạy. Để giải cứu những người khác, ta chạy. Để đề phòng nam nhân không bình thường mà mình làm phiền kia, ta cũng chạy nốt!
Hỏi đường một lúc, cô mới biết đây là ngôi làng phía bên kia ngọn núi. Vốn dĩ ngọn núi này chính là để ngăn cách làng mạc với Thiên Môn Tử Đằng của hoàng cung. Bọn cướp lợi dụng điều này mới xây hang ổ ở đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!