Chương 13: Cuối Cùng Cũng Được Bình Yên-Phần 1

Róc rách...

Không khí ẩm thấp của nhà tù hiện ra trước mắt. Hạ Vũ vẫn chưa hoàn hồn, được rồi, dụi mắt dụi mắt, cô chính là đang bị nhốt...

Quay sang bên cạnh, nam chủ vẫn còn ngủ. Hạ Vũ lấy tay xoa mặt, không ổn rồi, Hàn Mặc Thương bình thường đã có nhan sắc khiến chị em điên đảo, lúc ngủ lại càng phi thường đẹp trai.

Hạ Vũ nhớ lại chuyện tối hôm qua, người này trong lúc gian nguy chính là vẫn bình tĩnh mà trấn an mình. Chuyện không thể tin nổi chính là cô lại bị cuốn theo mà gật đầu tin tưởng.

Chết thật, bây giờ không phải là lúc nghĩ đến chuyện đó đâu Bạch Hạ Vũ!

*______________________*________________________*__________________________*_____________________*__________________________*____________________*_________________

Tờ mờ sáng, Hạ Vũ chính là vẫn thức từ đó tới giờ. Bên ngoài cửa lao, một tên thuộc bọn cướp vừa gõ lên tường vừa hét:

-Bọn con tin các ngươi mau tỉnh! Đã đến giờ các ngươi bị đại ca xét xử!!!!

Mặc Thương nghe vậy mở mắt, song trông không có vẻ còn buồn ngủ. Nhìn sang Nhất Long đang đánh thức Tiểu Khuyết, anh hỏi:

-Có mệt không?

Nhất Long lắc đầu: ''Mới có một đêm, vẫn còn sống"

Hạ Vũ đứng dậy, quay sang hỏi Mặc Thương:

-Chúng ta đi?

Mặc Thương gật đầu. Đứng dậy lại nói với Bạch Hạ Vũ: ''Đêm qua không ngủ sẽ bị mệt''

Cô ngạc nhiên, rõ ràng nam chính vừa mới ngủ dậy, sao lại biết mình thức đêm?

-Mặc Tướng quân biết ta không ngủ, từ bao giờ?

-Từ lúc nàng nhìn ta

-không nặng không nhẹ đáp lại.

Hạ Vũ chợt cảm thấy máu dồn lên mặt, nhưng chưa kịp phát tiết thì đã bị một cánh tay lôi xềnh xệch đi. Một tên thổ phỉ khác bặm trợn, mặt vô cùng dâm đãng >///< thở phì phò vừa kéo cô đi vừa nói:

-Con nhỏ này cũng có tí nhan sắc đó nha, chi bằng đi hầu hạ cho bổn vương thỏa mãn! Ngoan ngoãn nghe lời thì ta tha cho!

-Này này, đủ rồi đấy, đại ca đã bảo đây là con tin đặc biệt, nếu động vào thì sẽ bị xử nghiêm đấy!

-Tên thổ phỉ kia kéo hắn ta lại rì rầm.

-ĐỦ RỒI! Ai cần nhà ngươi lên tiếng chỉnh ta? Lão tử có giết nha đầu này đâu mà sợ? Biết điều thì câm mồm đừng có bép xép, ở đây canh chừng lát nữa ta quay lại.

-Hắn quát lên rồi lôi cô đi ra phía cửa.

Sợ..

Hạ Vũ cả người căng cứng, không dám phản kháng. Cô không có thần kinh thép, một nữ nhân lần đầu gặp chuyện này bị dọa là điều tất yếu. Trong lòng rối như tơ vò, quay lại nhìn thì thấy Nhất Long và Tiểu Khuyết biểu cảm giống hệt mình, lo lắng.

Vài giây trước khi ra hẳn ngoài, Bạch Hạ Vũ nhìn thấy bóng dáng Hàn Mặc Thương lấp ló đằng sau, quay đầu sang một bên, không cảm xúc...

*______________________*______________________*______________________________*_____________________________*___________________________*_______________________*___

Dù sao lũ người này suy cho cùng cũng chỉ là đạo tặc, không thể có căn cứ sang trọng hay mật thất gì gì đó. Nhà giam được xây trong hang động ẩm thấp trên núi. Ra ngoài chỉ có thể thấy bãi đất hoang vàng úa, cỏ dại mọc chi chít. Ở dưới là rừng cây, còn có một con suối nhỏ.

Tên bặm trợn kia lôi Hạ Vũ đến một cái chòi nhỏ gần đó. Đẩy cô xuống, hắn vừa cởi thắt lưng vừa cười đê tiện:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!