Trên đường lớn, một đoàn kiệu cờ hoa xa xỉ đang theo hàng tiến về phía trước. Không phải nói, đây chính là đoàn xe của hoàng cung đưa mọi người đi chùa chứ còn gì. Tạm bỏ qua đoàn xe, lùi về đằng sau 500m nữa....
-Bác đánh xe, có thể nhanh hơn một chút không? Họ bỏ xa chúng ta rồi kìa!
Còn ai vào đây ngoài đại công tử Nhất Long, vì chờ Mặc Thương đem hành lí đến mà cuối cùng xe của họ lại bị tụt lại sau cùng.... Đã thế còn phải vác thêm một người nữa.
-Cậu không phải nháo, chúng ta đến muộn một chút cũng không có vấn đề gì. Đằng trước đã có người dẫn đường rồi.
Ghế bên kia, Mặc Thương nhàn nhã ngồi đọc sách đáp lại. Hạ Vũ ngồi cạnh thì vén rèm cửa sổ ra ngắm cảnh.
-Biết là vậy, nhưng tên tiểu tử này ngủ dậy mà thấy mình đến muộn thì lại càu nhàu cho xem.
-Nhất Long chỉnh lại gối cho Tiểu Khuyết lúc này đang đánh cờ với Chu Công.
-À phải rồi, xuất cung mà rầm rộ như này, người đi cũng toàn là các phu nhân lớn tuổi liệu có chuyện gì không?
-Hạ Vũ sực nhớ ra, quay đầu sang hỏi:
-Tỷ tỷ, thực ra....
-Thực ra Thiên Môn Tử Đằng là hệ thống chùa riêng của Hoàng tộc, chỉ mở cửa cho quan lại tứ phương đến thăm viếng mà thôi. Khu vực này canh gác nghiêm ngặt, sẽ không có đạo tặc làm loạn.
-Vậy a
-Hạ Vũ tỏ vẻ thích thú, ở thế giới hiện đại cô chỉ học ngoại ngữ và tập luyện thể thao cũng như công nghệ thông tin ở trường là chủ yếu. Song vẫn rất thích tìm hiểu về lịch sử và địa lý thế giới.
-Nhưng như thế không phải sẽ mất lòng dân chúng sao?
-Dịp đầu xuân năm mới vẫn mở của một tháng cho người dân đến thờ cúng, nước ta rất thái bình nên dân chúng cũng đồng tình với hoàng thất.
-Mặc Thương lật sách nhưng mắt vẫn một giây không rời Hạ Vũ. Không uổng công trước đây anh nghe lời phụ thân học hành đủ kiểu, lại còn đi khắp nơi tìm hiểu văn hóa. Cuối cùng cũng có dịp sử dụng.
Nhất Long bĩu môi, gì chứ, tên tiểu tử này cuối cùng cũng biết tán gái rồi a. Quả nhiên đứng trước người yêu, anh em gạt hết sang một bên.
Cơ mà với kinh nghiệm tình trường của mình, hắn có thể nhận xét ngay một điều: Đại tỷ tỷ này không phải đơn giản đâu nha! Lần đầu thấy Hạ Vũ, Nhất Long đã rất ngạc nhiên. Cho dù là bà cô ế chồng khó tính hay tiểu bạch thỏ ngây thơ thì chỉ cần hắn bóng gió một chút sẽ quỳ rạp ra đất ngay. Nhưng tỷ tỷ này bị hắn trêu ghẹo không tức giận lại còn chơi lại một vố.
Ngạn Nhất Long lại tặc lưỡi, chẹp, nữ nhân Mặc Thương đại gia đã nhắm quả nhiên không nên đụng vào!
Đến tận trưa, kiệu của bọn Hạ Vũ chính là vẫn bị bỏ lại khá xa. Nếu không có người dẫn đường thông báo thì họ cũng chả biết đi đường nào.... Hạ Vũ bắt đầu buồn ngủ, gà gà gật gật.
-RẦM!!!!!
Giật mình a. Còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì cô đã thấy Mặc Thương nam chủ cùng Nhất Long lao ra ngoài. Gì vậy, sự cố? Xe hỏng? Không đúng, vậy sao họ phải gấp gáp như vậy? Bình tĩnh nào bình tĩnh nào, tự trấn tĩnh lại, cô vén rèm cửa nhìn ra ngoài:
-Lũ nhà giàu các người còn không mau giao của cải ra đây! Biết điều thì lão gia ta tha cho, còn không mau chịu trói?!?
Cướp? Đạo tặc ư? Hạ Vũ dở khóc dở cười. Không biết ai vừa mới bảo cô nơi này vô cùng an toàn nhỉ?
*___________________________*_____________________________*____________________________*________________________________*_________________________*________________
Trong hang núi nơi rừng rú hẻo lánh, hiện lên khung cảnh một nhóm người thổ phỉ bặm trợn, cười cười nói nói ồ ồ. Ở giữa là bốn người quần áo sang trọng xong đầy bụi bặm bị trói.
Được rồi, sự tình cũng được tóm tắt khá đơn giản: Nhóm người của Hạ Vũ đang đi thì gặp cướp. Bị tụt lại đằng sau nên những người kia không phát giác là đương nhiên. Người đánh xe và dẫn đường đều bị chúng đánh ngất vứt lại đó. Ngựa cùng hành lí đều bị chiếm...
Hạ Vũ thầm nhủ, TMD nhà nó. Khu vực thuộc quản lí của triều đình mà để sơ suất này xảy ra, cũng không biết xây dựng đường sao cho phải, để bao nhiêu rừng rậm với bụi cây xung quanh, lại còn nhiều khúc cua lắt léo nữa chứ. Kém chất lượng y chang bà tác giả!
-Đại ca, bọn này nhìn qua thôi cũng đã biết là người có tiền. Chi bằng chúng ta cứ giữ chúng lại, chờ người nhà đến giao tiền chuộc ra được không?
Một tên thổ phỉ quần áo xộc xệch, trên đầu đội chiếc mũ vải thô màu trắng ba hoa. Khuôn mặt hắn nhỏ thó, đôi mắt híp lại, vì gầy mà sau lưng xương dô ra, trông cả người như còng hẳn xuống. Quả thật, nhìn qua cũng thấy là loại kí sinh trùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!