Chương 50: (Vô Đề)

"Giữa đám đông chen chúc, cô bạn em mắt sáng như đuốc, nhanh chóng tìm thấy cuốn tạp chí cần mua trong đống sách vở đủ màu sắc. Cô ấy reo lên hớn hở vì cướp được hàng, bảo là nhiều hiệu sách vừa nhập về đã cháy hàng ngay, chỉ có tiệm này nhập nhiều nên mới dễ mua như vậy. Em nhìn lướt qua bìa cuốn tạp chí trên tay cô ấy, rồi đưa mắt quan sát xung quanh, thấy phần lớn học sinh ở đó đều đang lật xem đúng cuốn mà cô ấy vừa mua. Sự thật rành rành ra đó:

truyện của Percy đã thực sự len lỏi vào khắp thế giới quanh em.

Em hỏi cô bạn: 'Trên tạp chí này có bộ truyện mà các cậu vẫn hằng ngày theo đuổi đấy à?'. Cô ấy gật đầu lia lịa, còn tận tình 'phổ cập kiến thức' cho em rằng câu chuyện mới chỉ đăng đến chương thứ hai thôi, giục em mua một cuốn về xem cùng. Cô ấy hứa về nhà sẽ lục lại số tạp chí có chương đầu cho em mượn, bắt em tối đó phải đọc xong cả hai chương để kịp bắt nhịp với 'đội ngũ', để ngày mai đến trường còn có chuyện mà bàn luận.

Thế là em bỗng dưng bị giao cho một đống 'bài tập ngoài giờ' như thế đấy."

Nguyễn Tô Tô khẽ bật cười.

"Ngày hôm đó, em cầm cuốn tạp chí mới mua cùng cuốn mượn từ bạn về nhà, lật tìm đúng phần truyện của Percy rồi đọc không sót một chữ nào.

Đọc xong rồi em mới nhận ra, không phải tự nhiên mà truyện của chị ấy lại được thảo luận sôi nổi đến thế. Phong cách của chị ấy nhẹ nhàng, tươi sáng và đầy vẻ tinh nghịch. Cốt truyện tuy không có quá nhiều kịch tính hay đột phá chấn động, nhưng lại không đi theo lối mòn 'cẩu huyết' tràn lan thời bấy giờ. Những tác giả khác thường ép hai người vốn ở hai thế giới khác biệt phải va vào nhau bằng đủ loại sự cố khiên cưỡng, rồi để một vị đại thần cao cao tại thượng từ bỏ cả cánh rừng vì một nữ chính tầm thường, chẳng có lấy một điểm sáng. Dưới góc nhìn của độc giả, mấy cuốn đầu có vẻ mới mẻ, nhưng xem nhiều sẽ thấy tất cả đều chung một khuôn mẫu, từ nội lõi đến diễn biến hay thiết lập nhân vật. Chỉ cần đọc đoạn đầu là đoán được ngay đoạn kết. Cảm giác hai nhân vật chính chẳng có chút 'phản ứng hóa học' nào, giống như hai đồng nghiệp đang cùng nhau diễn cho xong nhiệm vụ, phim đóng máy là đường ai nấy đi.

Nhưng Percy thì khác hẳn. Chị ấy phá vỡ mọi xu hướng thị trường lúc đó bằng ngòi bút ấm áp, để hai nhân vật chính bị thu hút bởi nhau một cách tự nhiên nhất. Họ xích lại gần nhau qua từng chi tiết nhỏ nhặt thường ngày, dần dần khám phá ra những điểm tỏa sáng và những góc khuất thầm kín của đối phương. Càng thấu hiểu lại càng yêu mến, mọi thứ cứ thế nước chảy thành dòng.

Hơn nữa, sự tương tác giữa hai nhân vật chính rất đỗi đời thường, không có những sự kiện kinh thiên động địa hay gia đình ly tán, nhưng lại gieo vào lòng độc giả những ấn tượng sâu đậm. Chính trong cái bình đạm ấy, câu chuyện tình của họ được khắc sâu vào tâm khảm. Có lẽ lâu dần người ta sẽ quên tên bộ truyện, nhưng cốt truyện và tính cách nhân vật thì vẫn luôn hiện hữu. Để rồi vào một thời điểm, một địa điểm nào đó, độc giả sẽ chợt nhớ ra nhân vật ấy sẽ hành động thế nào, sẽ gặp gỡ người mình yêu ra sao.

Em cảm thấy, một người có thể vẽ nên những câu chuyện ấm áp và lãng mạn như thế, hẳn đại thần Percy phải là một cô gái có trái tim vô cùng mềm yếu và nhạy cảm. Tính cách có lẽ là cổ linh tinh quái, có rất nhiều bạn bè và được mọi người xung quanh yêu mến. Chị ấy hẳn luôn âm thầm quan sát vạn vật trong cuộc sống thường nhật: từ một tấm biển quảng cáo bên đường, một người khách bộ hành lướt qua, cho đến những đồng nghiệp, bạn học gặp gỡ mỗi ngày... Tất cả đều được chị ấy nhào nặn thành ngàn vạn khả năng, để rồi một ngày nào đó, chị ấy mang tất cả những tâm tư và trải nghiệm ấy vào trong từng trang sách."

"Em đoán nhé, chị ấy nhất định là một cô gái rất dễ mến, gương mặt mang lại cảm giác thân thuộc, gần gũi. Chị ấy hẳn là thích đi dạo phố, mê mẩn mấy món phụ kiện nhỏ xinh đủ mọi phong cách, và thường dành thời gian rảnh rỗi để chăm chút cho bản thân, không vì điều gì cả, chỉ đơn giản vì chị ấy thích cái đẹp mà thôi..."

Nguyễn Tô Tô cứ thế đắm mình vào những tưởng tượng xa xôi, tỉ mẩn dùng từng lời nói để phác họa nên hình dáng của Percy trong lòng mình. Nàng nghĩ rằng mình chỉ đang bộc bạch những suy đoán vu vơ về một người lạ với một người mà mình hoàn toàn tin tưởng.

Thế nhưng, Diệp Hi Nhiễm càng nghe lại càng thấy kinh hãi.

Percy trong tâm tưởng của Nguyễn Tô Tô — từ tính cách cho đến mọi phương diện khác — chẳng có lấy một điểm nào tương đồng với cô cả. Không một chút nào!

Cả ngoại hình lẫn tính cách đều khác biệt một trời một vực. Người mà Nguyễn Tô Tô vừa mô tả hoàn toàn là một phụ nữ xa lạ đến cực điểm đối với cô. Diệp Hi Nhiễm tự biết mình là kẻ có tính cách trầm mặc, cứng nhắc, chẳng có lấy vài người bạn, cũng không được nhiều người yêu thích. Cô thậm chí hiếm khi thu hút được sự chú ý của người khác; ngay cả những bạn học cũ nếu có tình cờ nhắc đến cô, chắc hẳn cũng chỉ là vẻ mặt mờ mịt không chút ký ức, thậm chí còn chẳng nhớ nổi tên hoặc gọi sai.

Nếu như... sau này Nguyễn Tô Tô phát hiện ra Percy vốn chẳng được như nàng hằng mong đợi, những hào quang mà nàng tự thêu dệt nên thực chất đều không tồn tại, liệu nàng có còn dành cho cô một tình cảm vẹn nguyên như cũ?

Chắc là không đâu. Nàng sẽ chẳng còn tự hào đi giới thiệu về Percy với mọi người, cũng chẳng còn gọi hai tiếng "Tây Bảo" đầy thân mật và thẹn thùng nữa. Tất cả những gì đang có hiện tại, có lẽ sau này nàng sẽ thu hồi lại hết.

Nghĩ đến viễn cảnh ấy, trái tim Diệp Hi Nhiễm bỗng co thắt lại đầy đau đớn.

Người khác có gỡ bỏ lớp kính lọc hay thôi yêu thích cô, cô cũng chẳng mấy bận tâm. Nhưng Nguyễn Tô Tô thì khác. Cô không đành lòng nhìn Nguyễn Tô Tô mang tình cảm vốn dành cho mình chuyển sang cho một người khác; nếu ngày đó thực sự đến, cô chắc chắn sẽ ghen tỵ đến phát điên với kẻ may mắn có được sự yêu chiều ấy.

Cô lặng lẽ lắng nghe những lý luận của Nguyễn Tô Tô, đợi cho đến khi chắc chắn nàng đã nói xong hết mọi điều, tâm trí cô đã chìm sâu vào bóng tối. Cô cất lời, giọng nói không giấu nổi vẻ tuyệt vọng: "Nếu Percy ngoài đời thực không hề có tính cách như em tưởng tượng... em có thất vọng không?"

Dứt lời, Diệp Hi Nhiễm khẽ cuộn tròn những đầu ngón tay lại. Cô căng thẳng tột độ, vừa mong Nguyễn Tô Tô sớm cho mình một câu trả lời, lại vừa sợ hãi cái kết quả ấy sẽ khiến trái tim cô hoàn toàn nguội lạnh.

Nguyễn Tô Tô quả thực đã im lặng một lúc lâu để suy nghĩ. Sau khi đã phân tích kỹ lòng mình, khóe môi nàng bỗng rạng rỡ một nụ cười nhẹ nhõm, cả người cũng trở nên bừng sáng: "Tất nhiên là không rồi!"

Diệp Hi Nhiễm đột ngột ngẩng đầu, không dám tin vào tai mình. Tô Tô thích Percy đến thế, vậy mà lại không hề thấy thất vọng sao?

Như đọc được nỗi lo của cô, Nguyễn Tô Tô bồi thêm một câu khiến tảng đá lớn trong lòng Diệp Hi Nhiễm hoàn toàn được trút bỏ. Nàng dùng giọng điệu đùa giỡn mà nói: "Tây Bảo của em dựa vào cái gì mà phải sinh trưởng theo trí tưởng tượng của em chứ? Chị ấy cứ là chính mình là tốt rồi, đến Nữ Oa nương nương còn chẳng có cái quyền ép buộc ấy nữa là. Với lại, em yêu truyện tranh của chị ấy trước rồi mới yêu đến con người chị ấy. Nếu truyện không hay, em đã chẳng cất công tìm hiểu làm gì.

Cho nên dù chị ấy không giống như em thiết tưởng thì cũng chẳng sao cả, em vẫn sẽ mãi theo sát, mãi dõi theo và mãi yêu thích tác phẩm của chị ấy thôi. Như vậy là đủ rồi."

Lúc đầu còn cười đùa, nhưng đến cuối Nguyễn Tô Tô lại trở nên vô cùng nghiêm túc. Nàng thậm chí còn thầm cảm ơn câu hỏi của Diệp Hi Nhiễm, vì nó giúp nàng thấu hiểu rõ hơn tình cảm của chính mình dành cho Percy.

"Mà này Nhiễm Nhiễm, sao dạo này chị lại quan tâm đến Percy thế? Chẳng phải hai người không thân sao? Hình như chị còn rất để tâm đến cách nhìn của em về đại thần Percy nữa." Em không tin rằng mấy lời giới thiệu của mình lại có thể khiến Diệp Hi Nhiễm thay đổi lớn đến thế.

Diệp Hi Nhiễm khựng lại một giây, bộ não bắt đầu hoạt động hết công suất. Cô chớp chớp mắt, nảy ra ý định muốn thăm dò ý kiến của nàng: "Thật ra chị có nghe được chút phong phanh, coi như là tin hành lang về Percy đi, nhưng chị đang phân vân không biết có nên kể cho em nghe không... em lại thích chị ấy đến thế, mà em cũng là người bạn đầu tiên ngoài đời thực của chị hâm mộ Percy."

Thái độ mập mờ, "giấu đầu hở đuôi" ấy càng khiến thông tin trở nên bí ẩn, thành công khơi dậy lòng hiếu kỳ của đối phương đến mức tối đa. Nguyễn Tô Tô rốt cuộc cũng chẳng thể cưỡng lại được sự cám dỗ này. Chỉ cần nghe thấy hai chữ "Percy" là nàng chẳng còn muốn giữ kẽ gì nữa, cơ hội đã bày ra trước mắt, nhất định phải nắm cho thật chặt.

Nàng nhanh chóng rướn người tới, ghé sát tai vào cằm Diệp Hi Nhiễm: "Nói cho em nghe đi mà, em hứa sẽ không hé răng với ai đâu, chỉ cần nói với mình em thôi nhé."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!