Diệp Hi Nhiễm không đưa ra ý kiến gì thêm.
Nguyễn Tô Tô trầm mặc một lát, rồi bỗng nhiên lên tiếng: "Cuốn sách này chứa đựng câu chuyện mà em thích nhất đấy. Hửm... chị đã đọc đến đoạn nào rồi?"
Bị hỏi thăm bất ngờ, Diệp Hi Nhiễm không cần suy nghĩ, gạt bỏ thân phận tác giả sang một bên để báo cáo tiến độ dưới góc nhìn của một độc giả: "Chị mới chỉ xem phần mở đầu thôi, vẫn chưa biết diễn biến tiếp theo thế nào."
Nguyễn Tô Tô trông có vẻ rất muốn chia sẻ về cốt truyện, nàng cứ kìm nén rồi lại kìm nén, cuối cùng vẫn không nhịn được mà dè dặt ướm hỏi: "Cái đó... chị có ngại bị 'spoil' không? Nếu chị không thích thì em sẽ không nói đâu, vì có những câu chuyện vẫn nên giữ tâm thế chưa biết gì mà đọc thì mới hay."
Nàng thấp thỏm chờ đợi, thầm đoán xem liệu Tiểu Diệp hàng xóm có cho mình cơ hội để dốc bầu tâm sự hay không.
"Chị không ngại đâu."
Câu trả lời thốt ra gần như ngay tức khắc, chỉ cách câu hỏi vài giây ngắn ngủi. Diệp Hi Nhiễm quyết định nhanh vậy sao? Nguyễn Tô Tô cứ ngỡ tám chín phần mười là mình sẽ bị từ chối, bởi lẽ việc bị tiết lộ nội dung trước vốn là điều mà rất nhiều người ghét cay ghét đắng.
"Tiện đây nghe em giải thích một lần, lúc chị đọc lại sẽ cảm nhận câu chuyện sâu sắc hơn. Em muốn nói gì cứ nói đi."
Thái độ của Diệp Hi Nhiễm dịu dàng và bao dung đến lạ, như thể muốn nhắn nhủ rằng: bất cứ điều gì 4m muốn nói, chị đều sẵn lòng lắng nghe mà không một chút thiếu kiên nhẫn.
Nguyễn Tô Tô không khỏi động lòng. Nàng khép cuốn truyện lại, đặt ngay ngắn trên bàn trà, rồi bắt đầu dùng lăng kính cảm thụ của riêng mình để kể lại cho Diệp Hi Nhiễm nghe.
"Cuốn sách này tên là 'Niệm niệm có hồi vang'. Thật ra ngay từ cái tên cũng có thể đoán ra được rồi, giai đoạn đầu của câu chuyện mang màu sắc hơi bi thương, nhưng kết cục chắc chắn là viên mãn. Chị chọn đọc nó sẽ không thấy hối hận đâu."
Diệp Hi Nhiễm gật đầu, ra hiệu cho nàng nói tiếp. Câu chuyện do chính mình vẽ ra, nay lại được nghe từ miệng một người khác kể lại, trải nghiệm ở góc độ người nghe này quả thực mang đến một phong vị rất khác biệt.
"Nội dung sách kể về một hành trình biến đơn phương thành hiện thực. Nữ chính là một tân binh nơi công sở, thầm thương trộm nhớ vị đại thần có thành tựu đạt đến đỉnh cao trong cùng lĩnh vực. Cô cứ thế sùng bái và yêu thích người ấy ròng rã mười năm trời, nhưng khoảng cách giữa hai người chẳng khác nào vực thẳm giữa trời và đất. Cô thậm chí chẳng thể gặp mặt người ấy lấy một lần.
Muốn nhìn thấy gương mặt đại thần, cô chỉ biết tìm qua các chương trình truyền hình hoặc những tờ tạp chí chuyên ngành thỉnh thoảng mới có bài phỏng vấn anh, lưu lại đôi dòng ngắn ngủi.
Cô gái nhỏ lặng lẽ yêu thầm, chẳng dám xa xỉ hy vọng có ngày được đại thần đáp lại. Cô cũng không kể với bất kỳ ai xung quanh; mọi người nhìn vào hành động của cô cũng chỉ nghĩ đó là sự ngưỡng mộ đơn thuần. Chẳng ai thấy kỳ lạ cả, vì trong ngành của họ, số người coi vị đại thần kia là thần tượng nhiều vô kể, cô gái nhỏ ấy chẳng qua cũng chỉ như một hạt muối bỏ bể, gió thổi qua là tan biến không dấu vết."
Một bước ngoặt bất ngờ đã xâu chuỗi cô và đại thần lại với nhau. Nữ chính trọng sinh về mười lăm năm trước, trở thành bạn cùng trường với anh. Đến lúc này cô mới sực nhớ ra, giữa mình và đại thần vốn dĩ vẫn luôn tồn tại một chút duyên phận: họ là bạn cùng khóa, cùng quê, và từng học chung một trường cấp hai.
Thuở ấy, đại thần vẫn còn là một thiếu niên mới mười mấy tuổi đầu, đang trải qua giai đoạn khốn khó nhất của cuộc đời. Cha đột ngột qua đời, mẹ lâm bệnh nặng không thể làm việc nặng, đôi vai gầy guộc của anh phải gánh vác trách nhiệm chăm sóc gia đình, trong khi họ hàng thân thích chẳng một ai mảy may đoái hoài. Đại thần vừa phải chăm lo cho người mẹ đau ốm, vừa phải nỗ lực gấp bội cho việc học hành.
Giữa cái lứa tuổi mà bạn bè đang thỏa thích vui chơi, thời gian của anh lại eo hẹp đến mức hận không thể bẻ đôi một phút thành hai, sống một ngày thành bốn mươi tám tiếng.
Trọng sinh trở về, nữ chính vẫn mang theo tâm thế của kẻ đã ngưỡng mộ anh suốt mười mấy năm trời. Cô yêu anh, sùng bái anh và khao khát được bảo vệ anh. Trong nhận thức của cô, đại thần xứng đáng có một cuộc đời thuận buồm xuôi gió, vững vàng tiến bước để rồi đứng trên đỉnh cao quan sát vạn vật. Giờ đây, cô chỉ muốn dẹp bỏ mọi chướng ngại, giải tỏa mọi phiền muộn để anh nhanh chóng mở ra một chương đời rực rỡ. Cô nguyện đứng sau lưng anh, đối diện với bóng tối để anh khai sáng cả một thời đại.
Như vậy là đủ rồi, chỉ cần như vậy thôi.
Tâm thái của cô gái nhỏ ấy thực sự là muốn lặng lẽ lui về sau khi công thành danh toại. Đợi đến ngày hào quang của đại thần tỏa sáng rực rỡ, cô định phủi tay rời đi thì bị anh vung tay chặn đứng lối thoát. Trước ánh mắt ép hỏi của anh rằng tại sao lại đối tốt với anh như thế, cô chỉ biết khẩu thị tâm phi mà đáp rằng vì muốn ôm đùi vàng trong tương lai. Đại thần không vui, anh tiếp tục truy vấn: "Em định đi rồi thì ôm kiểu gì, định vứt luôn cái đùi này đi sao?".
Cô gái nhỏ chẳng thể chống đỡ nổi sự sắc sảo của anh, đành đứng trân trối như người mất giọng.
Đại thần bỗng bật cười. Làm sao anh có thể quên được những năm tháng cô đã dốc hết lòng giúp đỡ mình? Làm sao anh có thể bỏ lỡ những khoảnh khắc cô ngẩn ngơ cười ngây ngốc nhìn mình, và cả tình ý đong đầy trong đôi mắt ấy mà chính cô cũng chẳng hề hay biết? Muốn anh phớt lờ điều đó là không thể, và càng không thể hơn khi anh không muốn quên đi người đã bên cạnh mình lúc gian nan nhất. Bởi lẽ, trong những ngày tháng sớm tối có nhau, anh cũng đã sớm yêu cô mất rồi.
Anh tuyệt đối không để cô biến mất khỏi tầm mắt mình thêm một lần nào nữa.
Kết thúc câu chuyện... đại thần và cô gái nhỏ đã về bên nhau, họ kết hôn, sinh con và sống một đời hạnh phúc."
"Ngọt quá!"
Diệp Hi Nhiễm nghe xong, cuối cùng cũng đưa ra hai chữ đánh giá chân thành nhất. Qua lời kể của Nguyễn Tô Tô, cô như được sống lại những ngày tháng sáng tác bộ truyện ấy. Khi đó, ngày nào cô cũng trăn trở cấu tứ tình tiết: tại sao họ gặp nhau, họ thấu hiểu nhau qua những sự việc gì, và khoảnh khắc nào đã thực sự khiến đại thần rung động?
Trong đầu cô hiện lên vô vàn hình ảnh, từng cái nhíu mày, từng nụ cười của hai nhân vật cứ thế trình chiếu như một bộ phim, chẳng để cô có lấy một phút nghỉ ngơi. Đại thần và cô gái nhỏ giống như những đứa con của cô vậy; dù chúng có khôn lớn, đi xa lập nghiệp bao nhiêu năm không về nhà, thì chỉ cần gặp lại, cô sẽ lập tức nhớ rõ từng chút kỷ niệm thời thơ ấu, in sâu vào tâm khảm không thể nào quên.
Những nhân vật ấy chính là hiện thân cho những năm tháng thanh xuân đã qua của cô, là nỗi niềm cô hằng gửi gắm.
Thế nhưng, lời đánh giá ngắn ngủn của cô lại khiến Nguyễn Tô Tô chẳng hề hài lòng. Nàng hiện rõ vẻ không vui lên mặt, giọng điệu hơi lạnh lùng: "Cảm nhận của chị chỉ có bấy nhiêu thôi sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!