Nguyễn Tô Tô như thể đã hạ quyết tâm cùng cô dạo phố một trận nghiêm túc, mà tạm thời quên bẵng đi... chính sự.
Diệp Hi Nhiễm khẽ lay cánh tay nàng, tạo ra một động tĩnh nhỏ rồi thấp giọng nhắc nhở: "Chẳng phải mình định đi mua đồ thể thao sao?"
"Ồ, em vẫn chưa tìm thấy cửa hàng, em cũng mới dọn đến đây mà." Nguyễn Tô Tô như sực nhớ ra, dáng vẻ vẫn còn hơi lơ đãng.
Diệp Hi Nhiễm ngẩn ra nửa giây rồi cũng chấp nhận lời giải thích đó. Nguyễn Tô Tô mới đến được hai tháng, không biết đường cũng là chuyện thường; bản thân cô ở đây hơn bốn năm cũng chẳng thạo tin mấy khu thương mại ở xa, coi như hôm nay đi thăm dò địa hình, hai người tìm lúc nào cũng nhanh hơn một người.
"Vậy chúng ta cùng tìm nhé!"
"Được." Nguyễn Tô Tô đáp lại một cách mất tự nhiên. Thật ra ban nãy nàng vừa lơ đãng nhìn theo mấy cô gái trẻ trung, trang điểm tinh xảo đi ngang qua. Nàng cũng muốn diện cho cô hàng xóm Tiểu Diệp thật xinh đẹp; nàng thầm tưởng tượng mấy kiểu quần áo giống của nhóm nữ sinh kia mà mặc lên người Tiểu Diệp, chắc chắn sẽ cực kỳ kinh diễm.
Tiểu Diệp hàng xóm da trắng, mặt xinh, dáng người lại cao ráo thanh mảnh, nhưng vòng một thì chẳng hề khiêm tốn chút nào, đúng là một giá treo quần áo bẩm sinh, mặc gì cũng đẹp. Có điều, chắc chắn cô chẳng đời nào chịu để nàng tùy ý trưng diện cho mình đâu.
Cô luôn thích giấu đi vẻ đẹp vốn có của mình trong một không gian riêng tư, ngoại trừ bản thân cô ra, chẳng ai có thể nhìn thấu. Cô giống như một tiểu cảnh trong quả cầu thủy tinh, mỹ lệ nhưng dễ vỡ, khiến người ta chỉ có thể đứng ngoài lớp kính mà chiêm ngưỡng. Bởi một khi lớp kính ấy mở ra, cô sẽ lập tức tan biến. Để phong ấn cảnh đẹp ấy, để vẻ đẹp ấy kéo dài, nàng chỉ còn cách thuận theo ý nguyện của chính chủ mà thôi.
Nguyễn Tô Tô gạt bỏ những suy nghĩ xa vời, dẫn Diệp Hi Nhiễm vào một cửa hàng của thương hiệu thể thao trung cao cấp có lịch sử lâu đời. Đây là nhãn hiệu có chuỗi cửa hàng toàn quốc, chủ yếu hướng đến phái đẹp với thiết kế tinh tế, mẫu mã đa dạng, mặc lên vừa thoải mái lại có thể diện như trang phục dạo phố bình thường. Nàng muốn vừa thỏa mãn nhu cầu mặc đẹp của bản thân mình, vừa đáp ứng được tiêu chí thoải mái của Diệp Hi Nhiễm, chỉ là Diệp Hi Nhiễm sẽ không bao giờ biết được dụng ý này.
"Đi thôi, vào chỗ này xem thử xem."
Nguyễn Tô Tô dắt tay Diệp Hi Nhiễm bước lên bậc thềm của trung tâm thương mại, đưa cô thẳng vào trong tiệm. Cửa hàng rất rộng nhưng thưa người, chỉ có năm sáu vị khách đang tham khảo, có lẽ vì hôm nay là thứ Hai – ngày làm việc.
Thấy hai người bước vào, mắt nhân viên bán hàng sáng bừng lên, niềm nở đón tiếp. Chưa bàn đến việc họ có mua đồ hay không, chỉ riêng khí chất bất phàm và nhan sắc, vóc dáng của hai vị khách này cũng đủ khiến người ta thấy vui vẻ khi phục vụ.
"Chào mừng quý khách! Hai chị muốn tìm món đồ thế nào ạ? Tuần này bên em vừa về một loạt hàng mới, đều là những mẫu đang thịnh hành nhất hiện nay, hai chị có muốn qua khu hàng mới xem qua không ạ?" Cô nhân viên cười rạng rỡ, giới thiệu liến thoắng, thực hiện hoàn hảo trách nhiệm của mình.
"Để tụi chị tự xem trước đã, nếu chọn được mẫu ưng ý chị sẽ hỏi em sau."
"Dạ vâng ạ."
Nghe Nguyễn Tô Tô nói vậy, cô nhân viên rất có chừng mực lùi lại phía sau, duy trì một khoảng cách vừa đủ để sẵn sàng hỗ trợ khi được gọi.
Khi nhân viên đã rời đi, bên cạnh Diệp Hi Nhiễm chỉ còn lại một mình nàng. Nguyễn Tô Tô siết nhẹ tay cô rồi buông ra, nhỏ giọng dỗ dành: "Không nhất thiết phải mua ở tiệm này đâu, chị cứ xem xem có bộ nào mình thích không đã."
Nàng lo Diệp Hi Nhiễm sẽ thấy mất tự nhiên khi có nhân viên bám sát, lại càng sợ nếu cứ để cô tự chọn, cô sẽ nảy sinh tâm lý nghĩ một đằng nói một nẻo – rõ ràng là thích bộ đồ đó nhưng lại ngại lấy xuống ướm thử hay vào phòng thay đồ, rồi cuối cùng lại tặc lưỡi bảo không thích. Mỗi ngày, từng ngày một, nàng đều cố gắng thấu hiểu tư duy của Diệp Hi Nhiễm để đôi bên có thể giao tiếp tốt hơn.
Có Nguyễn Tô Tô bên cạnh, Diệp Hi Nhiễm thực sự thấy an tâm. Cô học cách thả lỏng mình, dùng ánh mắt thưởng thức để quan sát những bộ trang phục treo trên giá. Gặp mẫu nào hứng thú muốn tìm hiểu kỹ hơn, cô sẽ tiến lên vén vạt áo, xem mặt trái, mặt bên trông thế nào; liệu nó có khiến cô kinh ngạc như mặt trước, hay là kiểu dáng đoan trang, hoặc phía sau lại là những hoa văn tầm thường làm hụt hẫng kỳ vọng của cô.
Mỗi khi Diệp Hi Nhiễm biểu hiện sự quan tâm với một bộ đồ nào đó, Nguyễn Tô Tô đều âm thầm ghi nhớ. Khi thấy cô tạm thời chưa ưng mẫu nào, nàng lại tự mình đi xem xét các kiểu dáng trong tiệm.
Bất chợt, ánh mắt nàng bị thu hút bởi bộ đồ tập trên người ma
-nơ
-canh. Đó là một bộ đồ phối màu trắng hồng đan xen, mang hơi thở thanh xuân mơn mởn như sắc hoa anh đào. Áo thun loang màu hồng trắng ngắn tay, phía dưới là kiểu váy dài màu trắng với tà váy ngắn trên đầu gối, trông cực kỳ giống một... nữ sinh đại học thanh thuần.
Nàng khao khát được nhìn thấy Nhiễm Nhiễm khoác lên người bộ đồ đó vô cùng. Sự mong đợi trong lòng đạt đến đỉnh điểm, nàng rốt cuộc không kìm được mà gọi khẽ: "Nhiễm Nhiễm ——"
Diệp Hi Nhiễm dời mắt khỏi dãy giá treo khác, quay sang nhìn chị: "Sao thế?"
"Chị xem bộ kia kìa." Nguyễn Tô Tô vừa nói vừa chỉ tay về phía trước.
Diệp Hi Nhiễm nhìn theo hướng tay nàng. Vừa chạm mắt vào chiếc váy ngắn trên người ma
-nơ
-canh, bắp đùi cô bỗng truyền đến một cơn đau nhức nhối, các dây thần kinh như nhảy dựng lên từng nhịp, đôi môi hồng hào khỏe khoắn cũng dần phủ một lớp tái nhợt.
Bên tai cô, Nguyễn Tô Tô vẫn đang hào hứng nhận xét về bộ đồ tập ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!