Chương 42: (Vô Đề)

Sáng hôm sau, chẳng cần đợi đến hồi báo thức thứ hai, Diệp Hi Nhiễm đã lờ mờ tỉnh giấc từ lúc 5 giờ 50 phút.

Cô ngồi bật dậy, thất thần nhìn lên trần nhà mất vài phút mới nhớ ra hôm nay mình phải dậy sớm vì chuyện gì. Khẽ thút thít một tiếng, cô vỗ vỗ vào đôi má vẫn còn vương hơi ấm từ trong chăn để tìm lại chút tỉnh táo, rồi lập tức tung chăn nhảy xuống giường. Nhờ vào khả năng thực thi mạnh mẽ, cô nhanh chóng đánh răng rửa mặt, ăn qua loa bữa sáng cho xong chuyện.

Khi kim đồng hồ vừa chạm mốc 6 giờ rưỡi, chứng trì hoãn kinh niên lại bắt đầu tái phát; cô cứ nấn ná, chần chừ mãi đến tận phút cuối cùng mới chịu bước ra khỏi nhà, giơ tay gõ cửa căn hộ sát vách.

Tiếng chuông vừa vang thì cửa cũng mở ngay lập tức. Nguyễn Tô Tô nhìn thấy cô liền tỏ vẻ ngạc nhiên: "Em cứ tưởng hôm nay chị không dậy nổi chứ, không ngờ lại đúng giờ thế này."

"Chị bị đồng hồ báo thức gọi dậy."

"Dù sao đi nữa, chị đã giữ đúng lời hứa và thực sự để tâm đến những gì em nói." Nguyễn Tô Tô không tiếc lời khen ngợi.

Nhận được sự khẳng định, lòng Diệp Hi Nhiễm dâng lên một chút vui vẻ nhỏ nhoi, thầm nghĩ có lẽ ngày mai mình cũng sẽ đủ tự tin để dậy sớm tiếp.

"Chị ăn sáng chưa?"

"Chị ăn rồi." Diệp Hi Nhiễm thành thật đáp.

Cứ ngỡ Nguyễn Tô Tô sẽ dắt mình ra cửa ngay, nào ngờ nàng lại chậm chạp không cử động. Diệp Hi Nhiễm tò mò nhìn sang, thấy đối phương đang nhìn mình một lượt từ đầu đến chân với vẻ mặt không mấy hài lòng. Rõ ràng cô đã chọn trong tủ ra bộ đồ phù hợp nhất để vận động rồi mà!

"Sao thế?"

"Chị... không có đồ thể thao chuyên dụng à?" Nguyễn Tô Tô cuối cùng cũng nói ra điều khiến nàng băn khoăn.

"Không, chỉ là chạy bộ thôi mà, mặc thế này là được rồi, chị đâu có tập môn gì quá nặng đâu." Diệp Hi Nhiễm kéo kéo vạt áo, chẳng thể hiểu nổi tại sao phải cầu kỳ mua riêng một bộ đồ thể thao làm gì.

"Lỗi của em, hôm qua quên nhắc chị mua đồ tập." Nguyễn Tô Tô tự trách mình, hoàn toàn không bị cái lý luận "chạy bộ không cần đồ chuyên dụng" của Diệp Hi Nhiễm thuyết phục. Nàng suy nghĩ một lát rồi kéo tay cô vào nhà: "Chị vào đây với em một chút."

Diệp Hi Nhiễm bị lôi đi, vẫn cố gắng vùng vẫy trong vô vọng: "Kìa, kìa em... chúng ta sắp muộn giờ rồi, chính em nói là không được đến trễ mà."

"Không sao, lát nữa chúng ta vẫn chạy đủ thời gian, chỉ là kết thúc muộn hơn một chút thôi, chẳng vấn đề gì cả. Công việc của hai đứa mình đều rất tự do mà."

Nguyễn Tô Tô dùng lối nói bốn lạng đẩy ngàn cân, dễ dàng hóa giải nan đề mà Diệp Hi Nhiễm đưa ra. Nàng kéo thẳng cô vào phòng ngủ của mình, nghiêm túc giải thích: "Chạy bộ cũng là vận động mạnh, trước khi chạy phải khởi động và kéo giãn để tránh bị chuột rút. Với người lâu ngày không vận động, lúc đầu cần có kế hoạch chi tiết, chạy đều sức và tăng dần cự ly. Khi chạy, da ở vùng đầu gối và chân sẽ ma sát liên tục với vải vóc, rất dễ bị tổn thương.

Đồ thể thao chuyên dụng sẽ giúp giảm thiểu tối đa sự cọ xát đó đối với cơ thể."

"Dáng người chị với em cũng tương đương, chỉ là chị cao hơn em một chút. Đồ của em chắc chị cố mặc cũng vừa đấy."

Nghe qua một tràng lý luận đầy chuyên nghiệp, Diệp Hi Nhiễm chẳng còn tâm trí đâu mà cãi lại. Cô im lặng gật đầu chấp nhận sự sắp xếp; dù sao thì mặc quần áo bình thường hay đồ tập cũng thế cả thôi, nếu mặc đồ của Nguyễn Tô Tô khiến việc chạy bộ thoải mái hơn thì cô cứ mặc vậy. Thấy cô đồng ý, Nguyễn Tô Tô nở một nụ cười mãn nguyện.

Khi một người sẵn sàng tiếp nhận ý tốt và thay đổi định kiến vì mình, cảm giác của người nhận được sự tán thành ấy sẽ ngọt ngào như vừa làm đổ hũ mật. Nguyễn Tô Tô thấy mình như vừa nuốt cả tấn đường, đến từng lọn tóc cũng như được tẩm mật ngọt, cả người nàng lâng lâng như tan chảy ra vậy. Nàng hớn hở lục tủ lấy ra một bộ đồ tập màu tím thẫm đưa cho Diệp Hi Nhiễm: "Chị thử bộ này xem, kích cỡ thoải mái lắm, phòng vệ sinh ở đằng kia kìa."

"Được."

Diệp Hi Nhiễm nhận lấy bộ đồ rồi vào phòng vệ sinh thay. Lúc mặc quần thì khá dễ dàng, chỉ là ống quần hơi ngắn lên một chút nhưng không thành vấn đề. Đến khi mặc áo thì hơi vất vả, cô mất thời gian gấp mấy lần so với lúc mặc quần mới tròng được vào người. Chiếc áo cũng hơi ngắn, suýt chút nữa là để lộ cả rốn.

Nguyễn Tô Tô nói không sai, nếu không tính đến chiều cao thì vóc dáng hai người thực sự rất giống nhau.

Thế nhưng Nguyễn Tô Tô đã bỏ lỡ một chi tiết quan trọng. Nàng đưa ra phán đoán khi Diệp Hi Nhiễm vẫn đang khoác chiếc áo rộng bên ngoài, mà bộ đồ tập này lại không có áo khoác, chỉ gồm một chiếc áo dài tay và quần dài bó sát. Kích cỡ hay chiều dài cổ áo cô đều có thể chấp nhận được, duy chỉ có một điều ngoài ý muốn... vòng một của cô quá đầy đặn, vượt xa kích thước vốn có của bộ đồ.

Điều này khiến việc mặc vào trở nên vô cùng khó khăn, khi đã tròng được vào người thì nơi đó cũng bị o ép đến nghẹt thở, chẳng hề mang lại cảm giác thoải mái chút nào.

Kích cỡ vốn dĩ đã định, mỗi một phân phân tấc tấc đều có lý do tồn tại của nó.

Diệp Hi Nhiễm phải loay hoay điều chỉnh một hồi lâu mới ngượng nghịu bước ra khỏi phòng vệ sinh trong sự lo lắng của Nguyễn Tô Tô.

Vừa nhìn thấy cô, miệng Nguyễn Tô Tô đã kinh ngạc há hốc thành hình chữ O, hồi lâu không khép lại được. Nàng vội vã lướt nhìn tổng thể một lượt rồi ánh mắt cứ thế dán chặt vào vòng một của cô không rời. Khi cất lời, giọng nàng trở nên khàn đặc: "Nhiễm Nhiễm, em thực sự không ngờ... vòng một của chị lại lớn như vậy đấy."

"Lại một lần nữa em phán đoán sơ sẩy rồi, hức."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!