Chương 40: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Người phụ nữ này đúng là có hai bộ mặt mà.

Ngoài mặt thì cung kính gọi cô là "Đại thần Percy", nhưng sau lưng lại âm thầm yêu mến gọi cô là "Tây Bảo" – một cách xưng hô vừa chứa đựng sự sùng bái, vừa đong đầy ý vị yêu thương.

Bên ngoài thư phòng, những âm thanh lạch cạch của dụng cụ làm bếp, tiếng máy móc vận hành, tiếng chén muỗng chạm nhau khe khẽ quyện cùng tiếng trò chuyện rôm rả của Từ Quang Xán và Nguyễn Tô Tô. Tất cả tấu lên một khúc nhạc gia đình đầm ấm, vang vọng mãi không dứt. Diệp Hi Nhiễm lặng lẽ đứng trước kệ sách, không để phát ra một tiếng động nhỏ nào. Muôn vàn suy nghĩ trong lòng cô bỗng chốc tan chảy thành một dòng nước mát lành, len lỏi chảy về muôn phương.

Sau khi đã xác thực mọi chuyện và dần chấp nhận cái tên thân mật mà Nguyễn Tô Tô dành riêng cho mình trong lòng, Diệp Hi Nhiễm hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng rút từ trên kệ ra cuốn truyện tranh đầu tay do chính cô xuất bản.

Cuốn sách này của cô vốn rất ăn khách, đã được tái bản không biết bao nhiêu lần.

Có bản in đời đầu, bản kèm chữ ký tay, bản đặc biệt, và cả những bản bổ sung thêm ngoại truyện so với nguyên tác.

Diệp Hi Nhiễm cầm lên bản phát hành sớm nhất – cuốn sách mà năm đó cô đã ngẫu hứng viết vài lời đề tặng vào trang lót.

Lật mở trang đầu tiên, nét chữ quen thuộc hiện ra trước mắt. Trải qua bảy, tám năm đằng đẵng, giấy đã ngả vàng, nét mực cũng hơi nhòe đi ở phần rìa, nhưng vẫn đủ để nhận ra ý nghĩa của từng câu chữ.

Vừa đọc rõ dòng chữ ấy, một cảm giác thẹn thùng bỗng chốc bùng lên trong lòng Diệp Hi Nhiễm.

Năm đó khi viết xuống những lời này, cô mới chỉ là một cô bé mười mấy tuổi, suy nghĩ và trải nghiệm đều chưa đủ chín chắn. Mọi nội dung đều được cô viết ra một cách bộc trực nhất, dựa trên những từ ngữ thịnh hành thời bấy giờ và những điều bản thân muốn gửi gắm.

Giờ nhìn lại, hơi hướm "phi chủ lưu¹" của một thời tuổi trẻ hiện lên thật đậm nét, mang theo hơi thở nồng đậm của một thời đại đã qua.

Cô đã viết rằng: [Nguyện em luôn hướng về phía mặt trời, chẳng bận lòng chuyện thế gian. Cứ rực rỡ nở hoa, hương thơm ắt sẽ dẫn lối cho bướm tìm về.]

......

Diệp Hi Nhiễm cố lục lọi trong ký ức, cô nhớ mang máng năm đó mình đã viết khoảng mười tổ câu từ khác nhau, ngẫu hứng chép vào hai trăm cuốn sách đầu tiên.

Thế nhưng thời gian trôi qua quá lâu, cô chẳng thể nào nhớ nổi mình đã viết những gì, cũng không biết những lời đề tặng trong các cuốn khác liệu có khấm khá hơn cuốn mà Nguyễn Tô Tô đang sở hữu hay không..... Nghĩ mãi không ra, Diệp Hi Nhiễm cũng chẳng buồn cố chấp nữa, cứ để chuyện cũ trôi theo làn gió.

Cô tiếp tục cầm vài cuốn khác lên xem, phát hiện ra một điểm chung: tất cả đều được bảo quản cực kỳ cẩn thận. Bìa sách phẳng phiu không một vết nhăn, bề mặt bóng loáng như mới. Chỉ khi lật mở bên trong mới thấy được dấu vết của thời gian: các mép trang giấy hơi sờn nhẹ – minh chứng của việc thường xuyên được nâng niu và lật xem. Đó mới chính là biểu hiện cao nhất của tình yêu dành cho sách: vừa trân trọng cất giữ, vừa thường xuyên lấy ra đọc đi đọc lại đến thuộc lòng.

Diệp Hi Nhiễm thực sự cảm nhận được vị trí của "Tây Bảo" trong lòng Nguyễn Tô Tô.

Nó nặng ký hơn cô tưởng tượng rất nhiều.

Có lẽ cô có thể tự tin khẳng định rằng mình là tác giả văn học mà Nguyễn Tô Tô yêu thích nhất, chứ không chỉ riêng trong mảng truyện tranh.

Cảm giác được ưu ái đến mức thụ sủng nhược kinh² khiến Diệp Hi Nhiễm thấy mình như đang lửng lơ trên chín tầng mây, mọi thứ xung quanh trở nên hư ảo, không chân thực. Cô cẩn thận xếp sách lại đúng vị trí ban đầu, trả kệ sách về nguyên trạng rồi đứng tựa cửa do dự hồi lâu mới lấy lại vẻ điềm nhiên bước ra ngoài.

Trong phòng khách, Từ Quang Xán đã học được mặt mũi thành hình. Cậu xếp những chiếc bánh su kem vừa nướng xong thành từng hàng ngay ngắn, tay cầm túi bắt kem, bóp lớp bơ mịn màng vào bên trong, biến những chiếc vỏ bánh hơi xẹp trở nên căng tròn, mượt mà.

Vừa lúc Diệp Hi Nhiễm bước tới, Từ Quang Xán cũng vừa làm xong một hàng. Thấy cô, cậu nhóc lập tức nhiệt tình rủ rê: "Chị Nhiễm Nhiễm, vào làm cùng tụi em đi này!"

Cô còn chưa kịp lên tiếng, cậu đã bồi thêm: "Em mới học xong, nếu chị không biết làm thì để em dạy cho!"

Rõ ràng là nhóc con này đang muốn trải nghiệm cảm giác làm thầy giáo. Diệp Hi Nhiễm thấu tâm can nhưng không buồn vạch trần. Vừa rồi cô đã thu hoạch được bao nhiêu niềm vui, giờ chiều lòng Tiểu Xán một chút cũng chẳng sao.

Thế là Diệp Hi Nhiễm tỏ vẻ hào hứng: "Được chứ, còn cái túi phun bơ nào dư không em?"

"Ý chị là túi bắt kem hả? Có ạ, để em lấy cho." Từ Quang Xán xoay người lấy một chiếc túi mới tinh đưa cho cô: "Chị cứ cầm phía dưới rồi bóp nhẹ là được, nhưng phải chú ý lực tay nhé, đừng để bơ tràn ra nhiều quá."

"Chị nhìn này, phải làm giống em ấy."

Từ Quang Xán ra dáng một người thầy nhỏ, bắt đầu thị phạm từng bước. Diệp Hi Nhiễm cũng chăm chú lắng nghe, cô chọn một chiếc bánh, tách nhẹ khe hở rồi từ từ bóp lớp bơ vào trong. Nguyễn Tô Tô và Tiểu Xán đứng bên cạnh dõi theo từng cử động của cô. Thấy lượng bơ đã vừa đủ, Tiểu Xán hào hứng hô lên: "Được rồi, được rồi, dừng lại thôi chị!"

Diệp Hi Nhiễm dừng tay theo lời cậu. Chiếc bánh su kem cô vừa hoàn thành trông cũng căng mọng, xinh xắn, chẳng khác gì tác phẩm của thầy giáo Tiểu Xán.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!