Trận chiến này, xem ra cô không tham gia là không xong rồi.
Diệp Hi Nhiễm thầm nhủ bản thân nhất định phải tỏ ra kiên cường một chút trước mặt Nguyễn Tô Tô, để chứng minh rằng nàng đã nhìn lầm. Cô không hề yếu ớt như nàng vẫn tưởng!
Sau một hồi suy tính chóng vánh, Diệp Hi Nhiễm đưa ra một câu trả lời nằm ngoài dự liệu của Nguyễn Tô Tô: "Nếu đã thi đấu thì phải chọn mức khó nhất, chị chọn lớp 6! Hôm nay chị cần nghỉ ngơi đã, cuộc thi cứ định vào chiều mai đi."
"Quyết đoán vậy sao? Chị không cần suy nghĩ thêm à?" Nguyễn Tô Tô cứ ngỡ một Tiểu Diệp hàng xóm vốn tìm đủ mọi cách thoái thác sẽ chọn đối thủ lớp 1 cho nhẹ ký, nào ngờ cô lại trực tiếp thách thức những kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn ở bậc tiểu học.
Dường như đã tiên liệu trước được kết cục của cô, nàng tốt bụng cho cô thêm một cơ hội để rút lại lời nói.
Thế nhưng, Diệp Hi Nhiễm chẳng mảy may nghĩ đến chuyện mình sẽ thua, cô đầy tự tin khẳng định: "Không cần đâu!"
"Được, hôm nay em sẽ đi sắp xếp. Lời đã nói ra thì phải giữ lấy lời đấy nhé."
Diệp Hi Nhiễm gật đầu đầy khí thế, sau đó đưa tay làm bộ đẩy cửa xe, nghiêng đầu nhìn nàng đầy ẩn ý.
Nhận được lời hồi đáp vừa ý, Nguyễn Tô Tô sảng khoái mở khóa xe. Diệp Hi Nhiễm nhanh như chớp đẩy cửa lẻn ra ngoài, cứ như sợ nàng sẽ đổi ý ngay lập tức. Nguyễn Tô Tô nhìn theo mà dở khóc dở cười, thầm nghĩ cái gan của Tiểu Diệp vẫn bé tẹo như ngày nào, chẳng tiến bộ chút nào cả.
Trốn được hôm nay chứ trốn sao được ngày mai?
Nàng cũng chẳng buồn nói thêm, cứ mặc cho Diệp Hi Nhiễm chạy thoát. Nguyễn Tô Tô xoay vô lăng, trong đầu bắt đầu nhẩm tính xem người quen nào có con đang học lớp 6. Nàng gõ nhịp tay lên tay lái, cuối cùng cũng chọn được một ứng viên thích hợp. Ngày mai vừa vặn là cuối tuần, tụi nhỏ được nghỉ học nên chắc chắn sẽ không bị trùng lịch.
Nguyễn Tô Tô nhấn ga, chiếc xe lao nhanh về phía nhà dì út. Dì năm nay ngoài bốn mươi, có hai đứa con, một đứa học cấp ba, một đứa học tiểu học, và cả hai đều rất quấn quýt với nàng.
Tiện đường, nàng mua ít trái cây và thực phẩm làm quà. Vừa gõ cửa nhà dì, Nguyễn Tô Tô đã nhận được sự đón tiếp nồng nhiệt của cả gia đình.
"Đến chơi là quý rồi còn mang quà cáp làm gì cho nặng tay hả con." Dì út vừa cười vừa nhận lấy túi đồ nặng trĩu, khéo léo trách yêu.
"Dạ không mệt đâu ạ, con đi xe tới mà." Nguyễn Tô Tô vừa thay giày vừa đưa mắt tìm kiếm bóng dáng hai đứa trẻ: "Dì ơi, em Từ Hạm với Tiểu Xán đâu rồi ạ? Không có nhà sao dì?"
"Từ Hạm đi học thêm rồi, còn thằng Xán thì đang chúi mũi vào phòng chơi game. Nó đeo tai nghe nên chẳng nghe thấy gì đâu, để dì vào gọi nó ra. Suốt ngày điện tử với điện thoại, thật chẳng ra làm sao cả!"
"Trẻ con mà dì, chuyện bình thường thôi ạ, phiền dì gọi em giúp con." Nguyễn Tô Tô tiếp lời xã giao, nhìn theo dáng dì đi về phía phòng của Từ Quang Xán, còn mình thì theo chân dượng vào phòng khách.
Dì út tính tình thẳng thắn, giọng nói lúc nào cũng sang sảng, vang vọng khắp hành lang rồi lọt vào tai Nguyễn Tô Tô:
"Xán ơi! Đừng có ru rú trong phòng nữa, ra ngay đi, chị Tô Tô đến chơi này! Nhanh chân lên!"
Ngay sau đó, trong phòng phát ra những tiếng động lạch cạch, có vẻ như cậu nhóc đang vội vàng tháo tai nghe rồi nhấn phím loạn xạ để thoát game. Một phen binh hoang mã loạn thực sự.
Dì út chống nạnh đi ra, lựa vài quả trong túi trái cây nàng mang đến để gọt sẵn ra đĩa. Dì cười híp mắt bảo: "Dì vừa vào phòng thấy nó đang chơi cái trò... bắn nhau gì đó, cứ 'đoàng đoàng' phát khiếp. Nó bảo nốt ván này rồi ra ngay, để dì đi rửa ít trái cây cho con."
"Dì cứ làm đơn giản thôi ạ." Nguyễn Tô Tô đón nhận tâm ý của dì rồi quay sang hỏi thăm chuyện nhà cửa với dượng.
Đợi dì vào bếp, dượng út bỗng bày ra vẻ mặt hóm hỉnh, trêu đùa: "Dì con cứ chê trò chơi đó đáng sợ, chứ dượng thấy dì mới là người đáng sợ nhất nhà đấy, con công nhận không?"
Nguyễn Tô Tô khẽ rung vai cười, khéo léo tránh câu trả lời trực diện: "Dượng đúng là 'trong mắt hóa Tây Thi', miệng chê dì đáng sợ nhưng lòng thì cưng chiều nhất còn gì?"
"Chỉ được cái nói nhảm." Dượng út lập tức phản bác, nhưng ánh mắt lại không giấu nổi ý cười hạnh phúc.
Đang trò chuyện thì Từ Quang Xán với thân hình mập mạp, chắc nịch như một quả đại bác nhỏ lao vụt ra. Người chưa thấy đâu mà tiếng gọi đã lảnh lót: "Chị Tô Tô ơi! Em nhớ chị muốn chết luôn!"
Nguyễn Tô Tô vừa thấy dáng vẻ chạy của cậu nhóc đã buồn cười, nàng khẽ nhướn mày giả vờ nghiêm mặt: "Là nhớ chị, hay nhớ bánh ngọt chị làm đây?"
Từ Quang Xán với đôi má bánh bao phúng phính bỗng khựng lại, cậu nhóc nghiêm túc suy nghĩ vài giây, có chút đắn đo rồi dõng dạc: "Nhớ cả hai ạ... em nhớ cả hai luôn!"
"Đồ tiểu bạch nhãn lang này."
"Em không có mà!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!