Sau khi đã chơi đùa thỏa thích, Diệp Hi Đồng quay trở lại chỗ cũ thì phát hiện em gái mình đã rời đi từ lúc nào.
Chị khẽ hất cằm, quay sang hỏi Hứa Kiều Kiều: "Nhiễm Nhiễm về rồi à?"
"Ừm, có bạn đến đón con bé đi rồi."
"Lạ thật đấy, sao nó chẳng gọi chị, cũng chẳng nhờ các em đưa về như mọi khi?" Diệp Hi Đồng nhạy bén nhận ra ngay điểm bất thường.
"Hình như là bạn mới quen, thấy hai người họ có vẻ rất tâm đầu ý hợp."
"Có cơ hội chị phải hỏi lại Nhiễm Nhiễm cho ra lẽ mới được." Diệp Hi Đồng trầm ngâm suy tính.
"Chuyện của người trẻ mà, đôi khi chúng ta cũng chẳng thể bao quát hết được đâu."
"Em đang muốn nói là Nhiễm Nhiễm có thể tự mình xử lý tốt sao?"
"Có lẽ vậy. Đừng mãi coi con bé là một đứa trẻ nữa."
Diệp Hi Đồng im lặng, không nói thêm lời nào.
——
Nguyễn Tô Tô quan sát gương mặt nhỏ nhắn của Diệp Hi Nhiễm đang đỏ bừng vì nóng, mồ hôi vã ra như tắm. Ngồi trong xe, cô Cứ luôn tay làm quạt, ra sức quạt lấy quạt để, cánh mũi khẽ nhăn lại với một lớp mồ hôi mỏng lấm tấm, trông chẳng khác nào một chú mèo con đang cáu kỉnh.
Dù vậy, Nguyễn Tô Tô vẫn nhất quyết không hạ hết kính xe để Diệp Hi Nhiễm đón gió, nàng chỉ để lại một khe hở nhỏ xíu cho không khí lưu thông. Nàng thừa hiểu Diệp Hi Nhiễm không phải vì thời tiết nóng, mà là do vận động quá mức dẫn đến mệt mỏi và cơ thể đang thoát nhiệt; nếu lúc này để cô trúng gió, về nhà chắc chắn sẽ bị cảm lạnh. Như thế thì thật lợi bất cập hại, thà rằng bây giờ chịu khó nhẫn nhịn một chút còn hơn.
"Xem ra hôm nay chị đi chơi vui vẻ lắm nhỉ." nàng vừa lái xe vừa đưa mắt nhìn cô qua gương chiếu hậu.
Diệp Hi Nhiễm ngửa mặt ra sau, dáng vẻ hoàn toàn không chút phòng bị: "Sinh nhật chị gái mà, phải vui vẻ một chút chứ ạ, chị thấy cũng thú vị lắm."
"Chị mà cũng thích những nơi náo nhiệt thế sao?" Nguyễn Tô Tô hồi tưởng lại không gian ồn ào và những thanh âm chấn động nơi hội trường ban nãy mà không khỏi ngạc nhiên. Nàng cứ ngỡ với tính cách của Tiểu Diệp, cô sẽ chẳng bao giờ muốn đặt chân vào những nơi như vậy.
Diệp Hi Nhiễm suy nghĩ một lát rồi mới đáp: "Cảm giác ở trong đó có thể buông thả bản thân để tận hưởng sự vui vẻ một cách càn rỡ. Nếu có cơ hội, chị nghĩ mình vẫn muốn trải nghiệm thêm lần nữa." Gương mặt cô hiện rõ vẻ khát khao đầy thuần khiết.
"Sẽ có cơ hội mà." Nguyễn Tô Tô dịu dàng hưởng ứng theo ý nghĩ của cô.
Thế nhưng, mỗi khi nhìn sang Diệp Hi Nhiễm, nàng lại thấy lớp mồ hôi vẫn nhễ nhại trên người cô, dù đã qua một lúc lâu vẫn chưa có dấu hiệu khô đi.
"Ra nhiều mồ hôi thế này, rốt cuộc chị đã ở trong đó quậy phá bao lâu hả?" Nguyễn Tô Tô chậc lưỡi.
"Cũng... không lâu lắm đâu ạ, chắc chỉ nhảy khoảng hơn hai tiếng thôi." Diệp Hi Nhiễm bắt đầu bấm đốt ngón tay tính toán.
Nghe đến đây, sắc mặt Nguyễn Tô Tô bỗng trầm xuống. Nàng nhìn thẳng về phía trước, giọng nói trở nên nghiêm nghị: "Tiểu Diệp, thành thật khai báo cho em xem, bao lâu rồi chị chưa bước chân ra khỏi cửa để rèn luyện thân thể tử tế hả?"
Diệp Hi Nhiễm lại bắt đầu chột dạ đến mức nói lắp bắp, cô nở một nụ cười cầu hòa cực kỳ đáng yêu: "Hình như là... lâu lắm rồi ạ, chị cũng chẳng nhớ nổi nữa!"
Quả nhiên là vậy mà ——
Nguyễn Tô Tô đưa tay đỡ trán, thở dài: "Em nói nghiêm túc cho chị hay, tố chất thể lực của chị bây giờ khéo còn chẳng bằng một đứa học sinh tiểu học đâu!"
Diệp Hi Nhiễm không phục, lẩm bẩm: "Làm gì đến mức đó chị chắc chắn chạy nhanh hơn mấy đứa nhỏ mà."
"Chị không tin?"
"Vâng!" Đối diện với ánh mắt sắc sảo của Nguyễn Tô Tô, Diệp Hi Nhiễm vẫn kiên cường gật đầu. Cô tuyệt đối không cho phép bản thân yếu thế hơn một đứa trẻ tiểu học, dù cho... có phải thua học sinh trung học đi chăng nữa. Đám học sinh trung học phải tập chạy 800 mét, cô thua họ thì cũng đành cam lòng.
"Được." Nguyễn Tô Tô chỉ buông đúng một chữ, gương mặt không chút biểu cảm.
Suốt cả quãng đường còn lại, Diệp Hi Nhiễm cứ lặp đi lặp lại cái chữ "được" ấy trong đầu, thầm cân nhắc xem rốt cuộc là "được" cái gì. Mãi đến lúc sắp xuống xe, Nguyễn Tô Tô mới chịu đưa ra đáp án.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!