Chương 30: (Vô Đề)

Thấy em gái ăn ngon lành, Diệp Hi Đồng cảm thấy vui lây, trong lòng trào dâng một niềm mãn nguyện khó tả.

Thật may mắn biết bao, dù sau khi mẹ qua đời, cuộc sống của Nhiễm Nhiễm không còn êm đềm như trước, ba lại hiếm khi đoái hoài, nhưng em vẫn khỏe mạnh khôn lớn. Dù tính cách có phần trầm mặc, u uất, em ấy vẫn giữ được lòng lương thiện, không đố kỵ hay làm tổn thương bất kỳ ai.

Suy cho cùng, đâu có ai quy định tất cả mọi người đều phải hoạt bát, rạng rỡ, phải sống như thể không biết đến nỗi nhọc nhằn nhân gian để làm một kẻ lạc quan tuyệt đối? Chẳng có quy luật nào như vậy cả.

Thế nên, Nhiễm Nhiễm cứ sống theo cách em ấy muốn là được. Chị chỉ cần em gái bình an, vui vẻ, ăn được, ngủ được, vậy là đã quá đủ rồi.

Sợ em gái ăn nhiều bánh kem sẽ bị ngấy, Diệp Hi Đồng đứng dậy rót một ly nước rồi đặt ngay bên cạnh, ở vị trí mà Diệp Hi Nhiễm chỉ cần với tay là tới.

Chị ngồi lại chỗ cũ, chống cằm ngắm Nhiễm Nhiễm ăn bánh, dáng vẻ say sưa như đang xem một điều gì đó thú vị lắm. Với chị, hình ảnh này có sức hút hơn bất kỳ điều gì khác trên đời.

Có thể Diệp Hi Nhiễm vẫn chưa quen với ánh mắt soi xét của người ngoài, nhưng đối với ánh mắt của bà chị vốn là kẻ cuồng em gái này, cô đã có thể thản nhiên đối diện.

Ăn xong hơn nửa miếng bánh, vị ngọt lịm bắt đầu đọng lại nơi cổ họng gây cảm giác ngấy. Diệp Hi Nhiễm chỉ cần đưa tay ra là đã chạm tới ly nước lớn đầy ắp. Cô cầm lấy, uống một mạch hết hơn nửa ly, cái cảm giác ngọt gắt ban nãy nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho sự thanh mát, sảng khoái. Cô thỏa mãn đặt phần bánh còn lại sang bên cạnh, khẽ khàng: "Em không ăn nổi nữa, phải để dành bụng lát nữa còn ăn cơm."

Xoa xoa cái bụng đang căng tròn, cô ngả người ra ghế nghỉ ngơi một lát rồi chợt vỗ trán, nhớ ra món đồ quan trọng nhất mình mang theo. Diệp Hi Nhiễm vội vàng đưa tay vào túi áo tìm kiếm, gương mặt lộ rõ vẻ hưng phấn.

Sự phấn khích ấy không lọt qua được mắt của Diệp Hi Đồng.

"Tìm gì thế em?" Chị hỏi.

"Quà tặng chị đấy."

"Ồ ~" Diệp Hi Đồng ra bộ trầm tư, cố nén sự mong chờ đang chực trào, "Em cứ từ từ mà tìm, chị không vội đâu nha."

"Rõ ràng là chị đang sốt ruột muốn chết đi được!" Diệp Hi Nhiễm quá hiểu chị mình nên lập tức bóc mẽ. Chẳng là từ mấy tháng trước, Diệp Hi Đồng đã cứ lải nhải bên tai cô rằng sắp đến sinh nhật mình rồi, bắt cô nhất định phải có mặt cho bằng được.

Làm sao Diệp Hi Nhiễm có thể tin rằng chị mình lại không quan tâm đến món quà cơ chứ? Diệp Hi Đồng chính là vị vua trong làng ngạo kiều, miệng thì cứng nhưng lòng thì mong.

"Tìm thấy rồi." Sau một hồi lục lọi, Diệp Hi Nhiễm lấy ra chiếc hộp trang sức được cô ủ ấm suốt dọc đường, đưa tới trước mặt chị gái, ra hiệu cho chị mở ra kiểm tra.

"Đẹp quá! Nhiễm Nhiễm thật có tâm!" Diệp Hi Đồng dù chưa chạm vào hộp đã cười đến híp cả mắt.

"Chị mở ra xem đi." Diệp Hi Nhiễm dịu dàng thúc giục, khóe môi cũng khẽ nở một nụ cười nhẹ nhàng.

Cạch.

Nắp hộp mở ra với một tiếng động trầm đục. Đập vào mắt Diệp Hi Đồng là một chuỗi vòng tay màu xanh lam nhạt, nằm tĩnh lặng và trang trọng trong hộp như đang chờ đợi chủ nhân của nó.

Vừa nhìn thấy, Diệp Hi Đồng đã thích mê. Chị vội vàng lấy chuỗi vòng ra, đặt trên lòng bàn tay ngắm nghía không thôi: "Là vòng Lam Ngọc đúng không em! Phẩm chất nhìn tuyệt thật đấy, lại còn rất hợp với bộ váy chị đang mặc nữa. Cổ tay chị đúng là đang thiếu một điểm nhấn như thế này!"

Hồi nhỏ, Diệp Hi Đồng không thể đến trường, không thể giao tiếp như người bình thường, nên suốt những năm đó Diệp Hòa Chương đã mời rất nhiều gia sư về nhà. Các thầy dạy đủ mọi lĩnh vực, đông tới mười mấy người, khiến thời gian biểu của chị luôn dày đặc, vừa học xong môn này, nghỉ ngơi ngắn ngủi là lại bước vào môn khác.

Trong số đó, có một vị thầy rất am hiểu về ngọc khí và đồ cổ. Những lúc Diệp Hi Đồng học đến chán nản, không nạp thêm được kiến thức sách vở, thầy thường kể cho chị nghe những chuyện ngoài lề thú vị về giới cổ vật. So với mống kiến thức khô khan trong sách, những điều này hấp dẫn hơn nhiều.

Nhờ được tiếp xúc từ nhỏ, Diệp Hi Đồng cái gì cũng hiểu biết một chút, dù không quá tinh thông. Chị chỉ cần nhìn qua vài lần là đoán ngay được chất liệu. Đây là loại Lam Ngọc vô cùng thuần khiết, mới nhìn thì có vẻ bình dị nhưng nhìn kỹ sẽ thấy chất ngọc cực tốt, không vương một chút tạp chất, cầm lên thấy nặng tay, khi miết nhẹ có cảm giác mướt như nước. Rõ ràng, loại ngọc này có mật độ khoáng chất rất cao.

Diệp Hi Đồng ngắm đi ngắm lại từng hạt ngọc thật kỹ, tư thế như muốn khắc sâu hình dáng món quà này vào trong xương cốt. Khi xoay đến một hạt châu nọ, chị bỗng thốt lên một tiếng kinh ngạc khiến Diệp Hi Nhiễm giật mình: "Nhiễm Nhiễm! Vòng tay này là đồ đặt làm riêng (định chế) phải không?!"

"Vâng ạ." Diệp Hi Nhiễm thành thật trả lời.

"Là tác phẩm của đại sư Phong Lễ thuộc Ngọc Chi Minh?!" Giọng Diệp Hi Đồng càng thêm kích động. Thực ra chị đã chắc chắn đến chín phần, nhưng một phần còn lại vẫn muốn nghe chính miệng em gái xác nhận.

"Vâng, chị chẳng phải vẫn luôn ngưỡng mộ các tác phẩm của Phong Lễ sao? Chị cứ than vãn mãi là đại sư nhận đơn quá ít, thời gian chờ lại dài, không tranh nổi suất đặt hàng. Em vô tình có được một suất chỗ Phong Lễ, nên nghĩ chắc chị sẽ vui."

Diệp Hi Đồng hôm nay tình cờ mặc một chiếc váy dài xanh lục đậm họa tiết hoa nhí, có hơi hướng sườn xám với phần tà xẻ, cực kỳ ăn nhập với chuỗi vòng tay. Cổ tay chị đang để trần, quả thực rất cần một món trang sức làm điểm xuyết.

"Siêu cấp vui vẻ luôn!" Diệp Hi Đồng cười rạng rỡ, gật đầu lia lịa. Chị lập tức mở khóa, quấn chuỗi vòng hai vòng quanh cổ tay rồi cài lại. Chị khẽ đung đưa cánh tay, ánh mắt dừng lại ở cổ tay mình, ngắm mãi không chán.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!