Chương 29: (Vô Đề)

Diệp Hi Nhiễm hậm hực quay mặt đi, để lại cho Nguyễn Tô Tô cái gáy đen nhánh, nhất quyết không thèm đếm xỉa đến chị nữa.

Nguyễn Tô Tô biết cô đang dỗi, nàng nhìn chằm chằm vào bóng lưng ấy vài giây, khẽ hít sâu một hơi để nén lại cơn cười. Thần sắc nàng bỗng chốc trở nên nghiêm túc, chẳng còn tìm thấy nửa điểm cợt nhả, vui đùa như lúc nãy.

Nàng đổi chủ đề, giọng nói trầm xuống: "Chỗ đó của chị còn khó chịu không?"

Nàng đang ám chỉ đôi bàn tay của Diệp Hi Nhiễm vẫn luôn bấu chặt lấy đầu gối và khuỷu chân từ nãy đến giờ.

Ánh mắt Diệp Hi Nhiễm nháy mắt tối sầm lại, tinh thần dường như cũng bị rút cạn đôi phần. Cô cúi gục đầu, cố dùng mái tóc dài để che đậy sự yếu đuối của chính mình. Thế nhưng, hơi thở suy nhược toát ra từ cơ thể cô là thứ chẳng cách nào giấu giếm nổi.

Tiếng cô lí nhí từ sau làn tóc, truyền đến đầy nặng nề: "Đỡ hơn rồi ạ, không còn đau đớn mấy nữa."

"Hazzz." Nguyễn Tô Tô đau lòng thở dài. Nàng nhích người lại gần, nghiêng nửa bờ vai về phía cô: "Nếu bờ vai của em có thể khiến chị dễ chịu hơn đôi chút thì cứ dựa vào đi. Em sẽ không nói gì đâu."

Khí chất của nàng lúc này vô cùng ôn hòa, hương thơm vương trên áo cũng mang lại một cảm giác an tâm lạ kỳ.

Dù không nói ra nửa lời, nhưng hành động ấy của Nguyễn Tô Tô đã uyển chuyển vạch trần lời nói dối của Diệp Hi Nhiễm. Nàng đang âm thầm nhắn nhủ rằng: Ở bên cạnh em, Diệp Hi Nhiễm không cần phải dối lòng, cứ sống thật với chính mình là đủ, nàng tuyệt nhiên sẽ không bao giờ có cái nhìn ác cảm về cô.

Bất kể chuyện gì xảy ra, Diệp Hi Nhiễm vẫn cứ là Diệp Hi Nhiễm mà thôi.

Diệp Hi Nhiễm nhìn thấu tâm ý ấy. Và chính vì thấu hiểu, cô lại càng thêm trân quý bờ vai của Nguyễn Tô Tô, càng thêm yêu sự săn sóc và cách nàng thầm lặng bao dung cho những biến chuyển trong tính cách của mình.

Cô nghiêng đầu, chậm rãi xích lại gần Nguyễn Tô Tô, ngoan ngoãn nghe theo lời nàng nói.

Diệp Hi Nhiễm khẽ đặt tay lên lồng ngực nàng rồi ngả đầu tựa vào bờ vai vốn đã để trống từ lâu, lấp đầy khoảng không gian tĩnh lặng ấy. Từ góc độ này, cô chỉ lộ ra nửa bên sườn mặt áp sát vào cằm Nguyễn Tô Tô. Cô hơi mướn mắt, là có thể nhìn thấy đường xương hàm cứng cáp mà thanh tú, cùng đường cong mềm mại nơi cằm của đối phương.

Trên làn da ấy thấp thoáng một lớp lông tơ mịn màng trong suốt, trông đáng yêu vô ngần.

"Cảm ơn e."

Hốc mắt Diệp Hi Nhiễm rưng rưng, cô chân thành nói lời cảm tạ. Bàn tay đang đặt trên ngực nàng vô thức co lại, những ngón tay siết nhẹ lấy lớp áo sơ mi bên trong của Nguyễn Tô Tô, khiến lớp vải phẳng phiu bỗng chốc hằn lên vài nếp nhăn nhúm rõ rệt.

Nguyễn Tô Tô cảm nhận được từng cử động ấy, nàng chỉ khẽ cúi đầu nhìn cô, rồi liếc mắt qua mảng áo sơ mi mềm mại bị nắm chặt trước ngực. Nàng không nói gì, cũng chẳng hề tỏ ra khó chịu, cứ thế tùy ý để cô dựa dẫm.

Nàng lặng lẽ ở bên, giúp Diệp Hi Nhiễm vỗ về những cảm xúc đang xáo động.....

"Được rồi, được rồi, đừng nghĩ ngợi gì nữa cả, việc gì cũng phải nghĩ cho bản thân mình trước đã."

"Chỉ cần chị thấy vui vẻ là đủ rồi, những chuyện khác bận tâm nhiều làm gì?"

"Đừng quá vì chuyện của người khác mà lao tâm khổ tứ, để rồi lại ngược đãi chính mình."

Nguyễn Tô Tô không biết Diệp Hi Nhiễm đã từng gặp phải chuyện gì, cũng không rõ những góc khuất trong quá khứ mà cô chưa từng kể, nàng chỉ có thể chọn cách an ủi ôn hòa nhất, hy vọng có thể xoa dịu cô phần nào.

Cô gái trong lòng nàng im lặng, không rõ đã nghe lọt tai được mấy phần.

Một lúc lâu sau, lực nắm trên vạt áo sơ mi dần nới lỏng rồi buông hẳn. Cô rời khỏi bờ vai nàng, đôi mắt còn vương màn sương mờ ảo nhìn nàng đăm đăm. Vẻ buồn bã, u ám trong đáy mắt đã tan biến, thay vào đó là những tia sáng trong trẻo khiến gương mặt cô bỗng chốc rạng rỡ, đầy sức sống.

Nỗi mất mát, cô độc trên người Diệp Hi Nhiễm đã hoàn toàn tan biến.

"Ngoan rồi chứ?" Nguyễn Tô Tô hỏi, thanh âm dịu dàng như đang dỗ dành một đứa trẻ.

Ý của nàng thực sự là: Đã dỗ dành được chị rồi chứ?

Diệp Hi Nhiễm nuốt ngược những nghẹn ngào đầy yếu đuối vào trong, cố gắng lấy lại vẻ kiên cường: "Chị ổn rồi."

"Để em kiểm tra xem nào." Nguyễn Tô Tô khẽ chớp đôi mắt đẹp hút hồn.

"?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!