Bà chậm rãi đứng dậy, trân trọng v**t v* mái tóc Diệp Hi Nhiễm. Giọng bà vẫn dịu dàng, uyển chuyển như mọi ngày: "Cảm ơn Nhiễm Nhiễm đã thông cảm cho mẹ nhé. Giờ mẹ vào phòng ngủ đây, nếu lúc chị về mà mẹ vẫn chưa tỉnh, con nhớ cùng chị vào gọi mẹ dậy ăn cơm nhé."
Người phụ nữ dặn dò thật kỹ lưỡng. Bà không ngừng v**t v* những sợi tóc tơ mềm mại của con gái, cố gắng chôn giấu nỗi luyến tiếc khôn nguôi vào sâu tận đáy lòng.
"Dạ, mẹ đi nghỉ ngơi đi ạ." Diệp Hi Nhiễm đáp lời với vẻ người lớn, tỏ ý mình đã nghe rõ mọi chuyện.
"Đừng sợ hãi nhé, dù mẹ có trở nên thế nào đi chăng nữa, mẹ vẫn mãi là người mẹ yêu các con." Giọng bà cứ thế nhẹ dần, "Sau này có lẽ... mẹ cũng sẽ không vào trong giấc mơ để làm các con sợ nữa đâu."
Bà mấp máy đôi môi, để câu nói cuối cùng tan biến giữa kẽ răng, rồi chậm rãi bước vào phòng. Bà mở vòi hoa sen trong phòng tắm, gột rửa đi mọi bụi trần vương trên da thịt, sau đó quấn khăn tắm bước ra, chọn lấy chiếc váy liền thân xinh đẹp nhất trong tủ đồ để thay. Bà tỉ mỉ cạo đi những sợi lông mày lòa xòa, tô điểm lại đôi chân mày thanh tú, rồi bắt đầu trang điểm, đeo hoa tai, chăm chút cho bản thân thật tề chỉnh và lộng lẫy từ đầu đến chân.
Cuối cùng, bà ngồi trước bàn trang điểm, đắm mình trong sự tự thưởng ngoạn bóng hình trong gương.
Bà thầm thì với chính mình: "Thật tốt quá, trông mình vẫn vẹn nguyên như ngày đầu gả cho anh ấy."
............
Diệp Hi Nhiễm lặng lẽ chơi những món đồ chơi không phát ra tiếng động. Cô bé thi thoảng lại ngước nhìn chiếc đồng hồ số treo trên tường; cô đã nhận mặt được các chữ số Ả Rập, cũng đã biết xem giờ. Mỗi lần nhìn đồng hồ, cô đều thầm tính toán thời gian chị gái tan trường, tự hỏi khi nào chị mới về nhà để hai chị em cùng vào gọi mẹ dậy ăn cơm.
Chơi mãi cũng mệt, cô bé dụi dụi mắt, cơn buồn ngủ bắt đầu kéo đến. Nhìn đồng hồ lần cuối, vừa vặn đã đến giờ tan học của chị, tính ra chỉ khoảng hai mươi phút nữa là chị sẽ về đến nhà.
Hai mươi phút thì chẳng bõ một giấc ngủ, Diệp Hi Nhiễm bèn đi vốc nước lạnh rửa mặt cho tỉnh táo, dứt khoát không ngủ nữa mà cố gắng kiên trì thêm chút. Cô ngồi xếp bằng trên sàn, bật tivi nhưng để chế độ im lặng rồi chăm chú xem bộ phim hoạt hình yêu thích.
Đang xem đến đoạn gay cấn, Diệp Hi Nhiễm bỗng nghe thấy một tiếng "rầm" thật lớn, tựa như có vật nặng rơi xuống đất, nhưng cô chẳng mảy may để tâm.
Mãi cho đến khi phía dưới lầu vang lên những tiếng ồn ào náo loạn, rồi cửa chính bị đập rầm rầm như muốn sập đến nơi, kèm theo tiếng gào thét của dì hàng xóm: "Có ai ở nhà không?! Có ai nhà không?"
Động tĩnh ấy át sạch mọi âm thanh trong phòng. Diệp Hi Nhiễm không tài nào xem tiếp phim được nữa, cô nghi hoặc đứng dậy ra mở cửa. Cánh cửa vừa hé mở, cô liền thấy gương mặt dì hàng xóm vốn luôn hiền hậu nay lại tràn ngập vẻ hoảng hốt và thương hại. Dì đang nắm chặt tay chị gái vừa đi học về; chị đứng chết lặng trên mặt đất, người cứng đờ, không một động tác thừa thãi, cũng chẳng buồn nhìn cô lấy một cái.
Dì hàng xóm gấp gáp hỏi: "Ba cháu đâu?"
"Ba đi công tác rồi, không có nhà ạ."
"Tội nghiệp quá! Sao lại quẩn trí đến thế không biết?" Dì hàng xóm vừa nói vừa dậm chân vì nóng ruột.
Nghe đến đó, Diệp Hi Nhiễm dường như lờ mờ cảm nhận được điều gì. Cô vươn tay nắm chặt lấy cổ tay chị gái, chẳng dám bước ra khỏi cửa để xem rốt cuộc mọi người đang ồn ào vì chuyện gì.
Sau đó, ba vội vã trở về. Ông bà nội ngoại, cùng rất nhiều họ hàng quen thuộc lẫn xa lạ đều kéo đến, trong nhà chưa lúc nào ngớt bóng người. Chỉ duy nhất người nữ chủ nhân vốn phải bận rộn quán xuyến đón tiếp khách khứa là không thấy xuất hiện.
Mẹ nằm im lìm trong quan tài, không còn nói được nữa, cũng chẳng bao giờ ôm lấy cô và chị vào lòng để vỗ về, dỗ dành được nữa.
Diệp Hi Nhiễm nghe thấy họ hàng và láng giềng xì xào bàn tán. Họ bảo mẹ cô mặc một chiếc váy rất đẹp rồi nhảy xuống từ cửa sổ tầng tám, thân hình vỡ tan tành. Chị gái Diệp Hi Đồng tan học về đúng lúc chứng kiến trọn vẹn cảnh tượng ấy, nhìn thấy mẹ rơi từ không trung xuống ngay trước mặt mình. Kể từ đó, chị không thốt ra thêm một lời nào suốt nhiều ngày liền; người thường xuyên giật mình thức giấc vì ác mộng giờ đây đã đổi thành người chị vốn luôn ngủ say đến sáng.
Dù không thể nhìn rõ gương mặt mẹ, nhưng ngày nào Diệp Hi Nhiễm cũng đến trước quan tài để trò chuyện cùng bà. Nhưng rồi vài ngày sau, mẹ bị đưa đi, ngay cả chiếc quan tài cũng không còn nữa, cô hoàn toàn mất đi dấu vết về sự hiện diện của mẹ.
Khách khứa trong nhà cũng tản mát hết. Ba ở nhà dọn dẹp di vật của mẹ, tình cờ lật ra một tờ giấy chẩn đoán nhăn nhúm. Nhìn rõ những chữ trên đó, tờ giấy tuột khỏi tay, người đàn ông cao lớn vĩ ngạn ấy bỗng chốc đổ sụp xuống, thân hình khòm lại, ông vùi mặt vào đôi bàn tay khóc nức nở, rồi cuối cùng ngồi bệt xuống sàn gào khóc thảm thiết.
Diệp Hi Nhiễm và chị gái đứng ngay cạnh đó, chứng kiến toàn bộ quá trình ba đau đớn khi tìm thấy tờ giấy chẩn đoán kia. Cô tò mò nhìn vào nội dung trên giấy, nhưng phát hiện ra có rất nhiều chữ mình không nhận biết được.
Chị gái cũng nhặt tờ giấy lên xem. Cô bé chăm chú quan sát sự thay đổi trên gương mặt chị; chị đang học tiểu học nên chắc chắn đã đọc hiểu, chỉ là chị không đọc thành lời. Khi cô hỏi, chị chỉ mím môi, nhất quyết không chịu nói.
Sau đó, ba đi châu Âu một chuyến cuối cùng để giải quyết nốt công việc dang dở rồi trở về hẳn, tập trung sự nghiệp ở trong nước. Ba không bao giờ đi công tác xa nhà dài ngày nữa.
Diệp Hi Nhiễm rồi cũng đến tuổi đi học, cô cùng Diệp Hi Đồng bước vào chung một ngôi trường tiểu học, chỉ là cách nhau vài khối lớp. Khi cô lên lớp hai thì chị đã là học sinh lớp sáu – khối lớp lớn nhất trường.
Kỳ thi cuối kỳ năm ấy, cả Diệp Hi Nhiễm và Diệp Hi Đồng đều đạt điểm mười tuyệt đối. Hai chị em vừa đi vừa tíu tít khoe thành tích với nhau suốt dọc đường về. Vừa vào đến nhà, cả hai liền chìa bài thi ra cho ba xem, mong chờ một lời khen ngợi.
Diệp Hi Đồng được như ý nguyện, được ba khen đến mức sướng rơn như bay lên mây xanh; ba còn dùng bộ râu mới lởm chởm chưa cạo đâm nhẹ vào mặt chị để trêu đùa. Khung cảnh vô cùng thân mật.
Diệp Hi Nhiễm đứng bên cạnh, tay nắm chặt tờ bài thi sạch sẽ đạt điểm tối đa, ánh mắt lộ rõ vẻ ngưỡng mộ và mong chờ. Nhưng đến lượt cô, ba chỉ buông một câu hờ hững: "Khá lắm, giỏi giống như chị con vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!