Chương 25: (Vô Đề)

"Chà, Tô Tô thật là vô tình quá đi mà."

Nhận được lệnh đuổi khách từ Nguyễn Tô Tô, Tang Du Vị Vãn bĩu môi, buông lời oán giận nửa thật nửa đùa. Thế nhưng cô nàng cũng rất biết điều, chuẩn bị rút lui để trả lại không gian yên tĩnh cho Nguyễn Tô Tô và bạn mình thưởng thức bữa tối.

Cô nàng lùi lại một bước, chợt nhận ra anh chàng đồng nghiệp Giáp Phương Sát Thủ vẫn chưa có ý định rời đi. Vì đi cùng nhóm nên cô nàng chẳng thể bỏ mặc họ mà chạy trước, đành phải bấm bụng đứng lại chờ, dù trong lòng đã muốn thoát khỏi cái ghế đó từ ngàn vạn lần.

Đúng lúc ấy, nhân viên phục vụ bưng món lên, từng đĩa thịt được bày biện ngay ngắn trên mặt bàn. Thấy bàn đông người lạ vây quanh, nhân viên phục vụ nghi hoặc hỏi lại Nguyễn Tô Tô để xác nhận: "Xin hỏi bàn mình dùng bữa hai người đúng không ạ? Có cần lấy thêm bát đũa không ạ?"

Nguyễn Tô Tô xua tay bảo không cần, người phục vụ bấy giờ mới thôi thắc mắc.

Món ăn đã lên đủ, Nguyễn Tô Tô chẳng buồn bận tâm đến đám người kia nữa. Nàng kéo những đĩa thức ăn về phía tay mình cho tiện gắp, rồi hạ thấp giọng hỏi Diệp Hi Nhiễm muốn ăn món gì trước. Nàng chiều theo sở thích của cô, tỉ mỉ nướng từng lát thịt trên vỉ một cách săn sóc, lại còn cố ý che chắn cho gương mặt cô, rồi cẩn thận thắt giúp cô chiếc tạp dề để ngăn mỡ bắn.

Giáp Phương Sát Thủ thu trọn mọi thứ vào tầm mắt. Cậu ta âm thầm nhấm nháp những gợn sóng cảm xúc đang dâng lên, nhạy bén ngửi ra một bầu không khí không hề bình thường. Muốn nhìn cho thật rõ ràng, cậu phớt lờ mọi lời thúc giục đòi rời đi của Tang Du Vị Vãn, cố tình nán lại thêm một chút. Ánh mắt cậu đầy vẻ dò xét cứ đảo qua đảo lại giữa Nguyễn Tô Tô và Diệp Hi Nhiễm.

Sếp Tô Tô thực sự vô cùng coi trọng cô gái này. Những gì cậu nhìn thấy hoàn toàn là sự chiều chuộng đơn phương từ phía Nguyễn Tô Tô dành cho đối phương.

Sự nuông chiều ấy dường như đã vượt qua ranh giới của những người bạn bình thường. Cậu không thể chỉ ra nguyên do cụ thể, cũng chẳng đưa ra được một phân tích hợp lý nào, chỉ đơn thuần cảm thấy giữa Nguyễn Tô Tô và Diệp Hi Nhiễm tồn tại một thứ từ trường kỳ diệu.

Tựa như... trên mức tình bạn, nhưng chưa chạm tới tình yêu.

Huống hồ, chuỗi hành động vừa rồi của Nguyễn Tô Tô hoàn toàn khớp với những suy luận trước đó của cậu về sếp mình.

Chắc chắn là đang trong giai đoạn theo đuổi người trong mộng, nhưng vì đại sự chưa thành nên khi đối mặt với người quen mới phải dùng danh nghĩa bạn bè để bảo vệ đối phương. Giáp Phương Sát Thủ bỗng chốc cảm thấy mình vừa ngộ đạo được những điều mà lẽ ra cậu không nên biết. Hóa ra bấy lâu nay tư duy của cậu quá hẹp hòi rồi.

Ai bảo chỉ đàn ông mới được làm tiểu chó săn? Phụ nữ cũng có thể mang khí chất ấy vậy!

Thứ cải bắp cực phẩm như sếp Tô Tô thì nên để một miếng cải bắp cực phẩm đồng dạng tới ủi! Cậu ta thề sẽ mãi mãi ủng hộ hai mỹ nữ về chung một nhà!

Trong phút chốc, Giáp Phương Sát Thủ cảm thấy tâm hồn mình như được thăng hoa, cả người tỏa ra vầng hào quang mà người phàm không cách nào nhìn thấy. Cậu bí mật và đầy phấn khích liếc nhìn đám đồng nghiệp xung quanh – những kẻ chỉ muốn chuồn lẹ mà chẳng nhận ra điều gì bất thường. Trong lòng cậu đang ngửa mặt lên trời thét dài, vung tay hô lớn: Ánh mắt của các người đúng là kém cỏi hết chỗ nói!

Nhìn vậy mà không ra, xin lỗi nhé, tiền thưởng và tăng lương năm nay mà không thuộc về kẻ tinh tường như tôi thì đúng là phí của.

Kể từ giây phút này, chiếc máy bay yểm trợ mang tên Giáp Phương Sát Thủ – chính thức khởi động!

Sau khi đã nhìn thấu hồng trần, Giáp Phương Sát Thủ cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Dưới sự mong chờ mỏi mắt của bạn đồng hành, cậu ta cuối cùng cũng chịu nhấc chân rời đi.

Đợi cho hơi thở của người lạ tản đi gần hết, chú đà điểu nhỏ mới dám rụt rè ngẩng đầu, chậm rãi quan sát xung quanh. Nguyễn Tô Tô nhìn cảnh đó một cách đầy hứng thú. Nàng thấy dáng vẻ của Diệp Hi Nhiễm lúc này rất giống một chú chim non vừa mới rời tổ, lần đầu tự mình đi kiếm ăn, đối với mọi thứ bên ngoài đều lạ lẫm, hành động vô cùng cẩn trọng vì sợ rơi vào bẫy rập của kẻ thù.

Thấy đôi môi cô vô thức mấp máy, Nguyễn Tô Tô bỗng nảy ra ý định. Nàng tính toán khoảng cách thật chuẩn, kẹp một miếng cá tuyết đã nhúng đẫm nước xốt, tinh tế đưa tận vào miệng Diệp Hi Nhiễm: "Ăn thịt đi nào."

"Ngoạm... ực." Miệng đột ngột bị lấp đầy bởi miếng thịt cá béo ngậy, thơm lừng hòa tan ngay đầu lưỡi. Diệp Hi Nhiễm chẳng kịp nói năng gì, khẽ nhai vài cái đã thấy miếng cá trượt xuống cuống họng, nhanh đến mức tưởng như nó chưa từng tồn tại. Cô chép chép miệng, vẫn chưa thấy bõ bèn gì.

Dường như đã quen với những màn tập kích của Nguyễn Tô Tô, cô bắt đầu hưởng thụ cảm giác được chiều chuộng này. Cô chẳng thèm cầm kẹp nữa, cứ thế tròn xoe mắt chờ đợi lần đầu vị tiếp theo.

"Vẫn muốn ăn cá à?"

Diệp Hi Nhiễm khẽ gật đầu. Nguyễn Tô Tô thấy vậy thì thích thú vô cùng, liền chọn ngay một miếng thịt cá nướng chín tới, để nguội bớt rồi nhúng xốt đưa qua. Diệp Hi Nhiễm chủ động mở miệng để nàng dễ dàng đút cho mình.

Mọi chuyện diễn ra vô cùng thuận lợi. Một mình Diệp Hi Nhiễm đã xử đẹp toàn bộ chỗ cá tuyết trên vỉ nướng. Cô l**m l**m môi đầy thèm thuồng, đưa ra lời nhận xét: "Cá tuyết ngon thật đấy."

Nguyễn Tô Tô nhanh nhảu đáp lời: "Vậy nướng thêm phần nữa nhé?"

"Thôi, vẫn còn nhiều nguyên liệu khác mà, để chị thử món khác xem sao." Diệp Hi Nhiễm ngượng ngùng từ chối.

"Cũng đúng."

Hai người vừa trò chuyện vừa ăn uống vui vẻ, đến khi tiệc tàn thì cả hai đều đã no căng bụng, đĩa trên bàn gần như sạch bóng. Họ thả lỏng người tựa vào chiếc ghế sofa mềm mại, nhất thời chẳng muốn cử động dù chỉ một ngón tay. Trong không gian yên tĩnh, hai cơ thể dường như vô ý mà chạm vào nhau đầy thân mật.

Gương mặt Diệp Hi Nhiễm giấu trong ánh đèn mờ ảo, cô vô thức xoa cổ để che giấu vẻ bối rối, sau một hồi lâu ấp ủ mới khẽ cất lời: "Vừa rồi... những người đó em đều quen hết sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!