Chương 24: (Vô Đề)

Xe của Nguyễn Tô Tô là một chiếc SUV địa hình với kiểu dáng rộng rãi, gầm cao, đường nét vuông vức và góc cạnh. Đây vốn không phải là lựa chọn thường thấy của những cô gái ngoài đôi mươi, nhưng Nguyễn Tô Tô lại đặc biệt say mê vẻ oai phong có thể san phẳng vạn dặm đường trường của dòng Land Rover này. Đây cũng chính là món quà nàng tự thưởng cho bản thân bằng số tiền đầu tiên kiếm được sau khi tốt nghiệp.

Lần đầu tiên ngồi lên xe nàng, Diệp Hi Nhiễm cảm thấy vô cùng lạ lẫm. Không gian trong xe tràn ngập những mùi hương và cách bài trí mà cô chưa từng quen thuộc. Trong phương trời nhỏ hẹp này, chỉ có Nguyễn Tô Tô là người duy nhất khiến cô thấy an lòng.

Nguyễn Tô Tô thong thả lên xe, tựa lưng vào ghế rồi theo bản năng quan sát Diệp Hi Nhiễm. Nàng lập tức nhận ra vẻ không tự nhiên của đối phương. Bốn chữ "đứng ngồi không yên" như viết rành rành trên mặt cô, muốn không chú ý cũng khó.

Hừm, sau này phải làm cho hàng xóm Tiểu Diệp quen với việc ngồi xe mình mới được. Nàng thầm cảm nhận rằng, cơ hội để cô hàng xóm ngồi ở ghế phụ này chắc chắn còn rất nhiều.

Đôi mắt Nguyễn Tô Tô thoáng hiện lên một tia cảm xúc khó đoán. Nàng vươn tay bật hệ thống âm thanh, vừa chọn nhạc vừa hỏi người phụ nữ đang loay hoay vân vê lọn tóc bên cạnh: "Chị muốn nghe nhạc gì?"

Diệp Hi Nhiễm giật mình ngồi thẳng lưng, giống như một học sinh đang ngủ gật thì bị giáo viên gọi tên. Cô nghiêng đầu hồi tưởng lại xem nàng vừa nói gì rồi đưa ra một câu trả lời mang tính chất huề vốn: "Chị nghe gì cũng được, cứ bật tùy ý đi."

Nguyễn Tô Tô khẽ hạ đôi lông mi dài như cánh bướm, quả nhiên chọn đại một bản nhạc không lời. Giai điệu nhẹ nhàng, du dương bắt đầu len lỏi khắp không gian xe. Tâm trạng căng thẳng của Diệp Hi Nhiễm nhờ thế mà dịu lại đôi chút; đôi bàn tay cuối cùng cũng thôi bấu víu vào ống quần mà buông lỏng tự nhiên bên sườn.

Nguyễn Tô Tô lặng lẽ liếc nhìn, ý cười lấp lánh trong mắt, đồng thời thầm tính toán một kế hoạch nhỏ chẳng muốn ai hay. Nàng điềm nhiên tìm kiếm địa chỉ quán thịt nướng gần tòa soạn trên bản đồ, sau đó đưa điện thoại đến tận tay Diệp Hi Nhiễm một cách đầy hợp tình hợp lý.

Hành động đột ngột này khiến Diệp Hi Nhiễm ngơ ngác, cô nhìn nàng bằng ánh mắt đầy hoang mang.

"E chưa đến đây bao giờ, toàn nghe đồng nghiệp giới thiệu thôi. Chị giúp em xem bản đồ rồi chỉ đường nhé."

Nàng cố gắng giữ cho giọng điệu của mình có chút vẻ mù đường, bày ra dáng vẻ tràn đầy mong đợi trước mặt Diệp Hi Nhiễm. Cô hàng xóm Tiểu Diệp vốn mềm lòng và dễ tin người quả nhiên vươn hai tay đón lấy điện thoại, bắt đầu nghiên cứu lộ trình dẫn đường.

Kế hoạch bước đầu thành công rực rỡ. Nguyễn Tô Tô thầm giơ ngón tay cái tán thưởng chính mình trong lòng. Thế nhưng, ngay giây tiếp theo, Diệp Hi Nhiễm đã khiến nàng rơi thẳng từ thiên đường xuống địa ngục.

Cô hàng xóm mềm lòng dễ lừa ấy một tay chỉ vào giá đỡ điện thoại đặt giữa ghế lái và ghế phụ, ân cần hỏi han: "Để điện thoại ở đây chẳng phải sẽ thuận tiện và dễ quan sát bản đồ hơn sao?"

Nguyễn Tô Tô: "... Nghẹn lời."

Nàng mất một lúc lâu mới nặn ra được một cái cớ mới, dù chưa kịp trau chuốt cho bớt sơ hở: "Em thấy nghe giọng của chị sẽ rõ ràng hơn bản đồ, mà em cũng dễ tập trung tinh thần lái xe hơn nữa."

Nói xong, lòng Nguyễn Tô Tô thấp thỏm không yên, chẳng biết đối phương có tin nổi cái lý do củ chuối này không. Diệp Hi Nhiễm bỗng chốc im lặng. Nàng thầm nhủ thôi hỏng rồi, đang mải tưởng tượng xem cô sẽ vặn vẹo mình thế nào thì bên tai bỗng vang lên một tiếng "vâng" nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu.

Vâng.

Vâng ư?!

Sau khi kịp phản ứng, lòng Nguyễn Tô Tô sướng rơn như mở hội. Cô ấy đồng ý rồi! Hoặc cũng có thể là cô ấy đã nhìn thấu ý đồ của nàng nhưng vẫn cam tâm tình nguyện lọt hố.

Tiểu Diệp hàng xóm quả thực cũng biết chiều lòng người quá đi chứ.

Nguyễn Tô Tô không giấu nổi niềm vui sướng, khóe môi cứ thế cong lên đầy mãn nguyện. Nàng khởi động xe với tâm trạng cực kỳ phấn chấn. Mũi tên dẫn đường trên điện thoại bắt đầu dịch chuyển, Diệp Hi Nhiễm cũng tập trung tinh thần để dõi theo.

Tranh thủ lúc Nguyễn Tô Tô đang hết sức tập trung quan sát gương chiếu hậu và màn hình lùi xe, Diệp Hi Nhiễm vội vàng áp đôi bàn tay vào nhau rồi xoa xoa gò má đang nóng bừng.

Thật là ngượng chết đi được.

Cô gái hàng xóm xinh đẹp khen giọng cô dễ nghe, còn bảo rõ ràng hơn cả giọng chị gái lồng tiếng trên bản đồ điện tử nữa, làm sao mà có thể chứ...

Những người được chọn để ghi âm dẫn đường đều phải trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, trong khi cô chưa từng thi lấy chứng chỉ ngoại ngữ hay học qua lớp phát thanh nào. Từ nhỏ cô đã quen nói tiếng địa phương, những người tiếp xúc hằng ngày cũng đều là đồng hương, nên nếu không thực sự cần thiết, cô chẳng mấy khi dùng đến giọng phổ thông. Mỗi khi phải vận dụng đến cái vốn liếng ít ỏi ấy, cô lại vô tình để lộ chút âm hưởng quê nhà.

Bảo là "rõ ràng" thì cô chẳng tin Nguyễn Tô Tô không nhận ra. Nhận ra rồi mà vẫn vờ như không có chuyện gì để nhắm mắt khen lấy khen để, rõ ràng là nàng đang muốn dỗ dành cho cô vui lòng đây mà!

Được người khác tìm đủ mọi cách để khiến mình vui vẻ, Diệp Hi Nhiễm cảm thấy thực sự xúc động, và cô vô cùng trân trọng điều đó. Nếu người ta đã sẵn lòng tâng bốc cô bất chấp thực tế, thì cô cũng nên đáp lại chút ít, làm điều gì đó khiến cô gái hàng xóm được vui lây.

Để cả hai cùng vui.

Thế là cô cũng dứt khoát ngó lơ cái giá đỡ điện thoại thông minh tiện lợi kia, khẽ tằng hắng một cái rồi bắt đầu dõng dạc báo cáo lộ trình theo đúng phong cách của bản đồ dẫn đường:

"Phía trước rẽ phải, bản đồ Tiểu Diệp xin tiếp tục dẫn đường cho quý khách!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!