Chương 2: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cô gái không đáp lời, chỉ khẽ nghiêng đầu hỏi ngược lại: "Ơ kìa, hóa ra chị lại chú ý tới em nhiều đến thế sao~"

Khi nói câu này, đuôi mắt cô hơi nhếch lên, vẽ nên một đường cong đầy mê hoặc. Từng cử chỉ vô tình đều toát lên vẻ phong tình, quyến rũ đến lạ kỳ.

Hình ảnh này hoàn toàn đảo lộn ấn tượng ban đầu của Diệp Hi Nhiễm về một viên kẹo ngọt nhỏ nhắn, thanh thuần.

Để tránh việc bản thân tiếp tục rơi vào thế bị động, Diệp Hi Nhiễm quyết định tiên hạ thủ vi cường. Cô đánh liều hỏi tới: "Cảm ơn em nhé. Em tên gì vậy? Có tiện cho chị xin cách liên lạc không, để về nhà chị chuyển trả tiền lại cho em ngay!"

Nói một hơi dài như thế, Diệp Hi Nhiễm không tự nhiên mà khẽ c*n m** d***, mượn hành động này để xua tan cảm giác căng thẳng đang bủa vây quanh mình.

"Nguyễn Tô Tô."

"Nhuyễn Tô Tô sao?" Diệp Hi Nhiễm hơi nghiêng đầu lặp lại.

Nhận ra cô đang hiểu lầm mặt chữ, Nguyễn Tô Tô kiên nhẫn giải thích: "Họ Nguyễn ghép từ bộ Nhĩ, còn chữ Tô trong tên của nhà thơ Tô Đông Pha đấy", chị nhớ kỹ nhé?"

"Ồ," Diệp Hi Nhiễm gật đầu, "Chị nhớ rồi."

"Vậy còn cách liên lạc của em..."

"Liên lạc thì không cần đâu, tiền cũng chẳng bao nhiêu." Nguyễn Tô Tô ngắt lời cô, biểu cảm lộ rõ vẻ thấu hiểu sự đời, xen lẫn chút tự đắc đầy kiêu kỳ.

Cô gái trước mặt này đúng là rất đáng yêu, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.

Nguyễn Tô Tô vốn có thói quen thích trêu chọc người khác, nhưng chỉ dừng lại ở mức trêu hoa ghẹo nguyệt, tuyệt đối không có thêm hành động nào vượt quá giới hạn. Tiện tay giải vây một chút thì được, chứ chẳng việc gì phải để bản thân bị dây dưa vào.

Vừa ra khỏi siêu thị, Nguyễn Tô Tô liền buông tay cô ra, chẳng chút lưu luyến mà sải bước rời đi.

Diệp Hi Nhiễm không thể thuyết phục được đối phương, đành bị động nhận lấy lòng tốt này. Chiếc túi nilon đựng đồ không hề nặng, nhưng cô lại cảm thấy nặng trĩu vô cùng. Quai túi ma sát vào lòng bàn tay khiến nó đỏ ửng và hơi sưng tấy, y hệt như tâm trạng phức tạp của cô lúc này.

Ra cửa một chuyến, gặp được một người xinh đẹp lại tốt bụng giúp mình giải vây, rồi người ta cũng lịch sự chào tạm biệt.

Thế nhưng, có lẽ sau ngày hôm nay, người tốt bụng ấy sẽ chẳng còn nhớ cô là ai nữa.

Rõ ràng từ nhỏ đến lớn, cô đã quá quen với việc bị người khác ngó lơ, vậy mà chưa có lần nào cảm thấy nghẹn khuất như lần này.

Cô tự hận cái thói cứ gặp người lạ là chẳng thốt nên lời của mình. Cô cũng muốn được người khác nhớ tới chứ, cũng muốn người mà cô hằng chú ý biết rằng: Trên đời này, còn có một sự hiện diện mang tên Diệp Hi Nhiễm cô.

Sao mà khó quá vậy nè...

Chỉ số nản lòng của Diệp Hi Nhiễm lúc này còn cao hơn cả cơn đói cồn cào. Cô uể oải bước vào sảnh chung cư, nhấn nút thang máy. Cửa thang máy mở ra theo tiếng "tít" quen thuộc.

Dù dư quang thoáng thấy một đôi giày bên trong, Diệp Hi Nhiễm cũng chẳng buồn để tâm. Cô lầm lũi cúi đầu, giữ nguyên vẻ mặt buồn bực bước vào. Vừa định vươn tay ấn phím, cô mới nhận ra tầng lầu mình muốn đến đã được người kia nhấn sẵn.

Cô thu ngón tay về, hoàn toàn không có tâm trí đâu mà chào hỏi hàng xóm.

Khu căn hộ cô ở được thiết kế theo kiểu mỗi tầng ba hộ. Cô sống ở căn chính giữa tầng 14. Bên trái là một gia đình năm người đã ở đây nhiều năm, lúc nào cũng náo nhiệt. Cô đã chạm mặt họ rất nhiều lần, nhưng hiếm khi chủ động bắt chuyện. Mỗi lần gặp gỡ, cô đều thầm cầu nguyện đối phương đừng thấy mình, cũng đừng hỏi han gì mình, vì cô thật sự chẳng biết phải đáp lại ra sao!

Dần dà, thái độ hờ hững của cô đã làm tổn thương những người láng giềng, căn hộ bên trái cũng không còn đoái hoài gì đến cô nữa.

Còn về căn hộ bên phải, suốt bốn năm sống ở đây, cô chưa từng thấy ai lui tới. Nghe bên quản lý tòa nhà nói căn hộ đó vẫn luôn để trống. Đó là tài sản mà một đôi vợ chồng đã mua sẵn cho con gái từ sớm. Cô con gái ấy đi học đại học ở nơi khác, tốt nghiệp xong lại ra nước ngoài du học, chưa từng trở về đây cư ngụ.

May mắn là hôm nay người hàng xóm đi cùng thang máy cũng không hề làm phiền cô.

Vốn không quen đứng phía trước để người khác nhìn chằm chằm vào lưng mình, Diệp Hi Nhiễm khẽ dịch chân, lách qua người vào trước để đứng lui về phía sau.

Thang máy cứ thế lầm lũi đi lên từng tầng một.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!