Kể từ sau sự kiện tiểu chó săn, vài ngày nữa lại trôi qua.
Nhân viên của Hạnh Ngộ nhận ra một điều: Tâm trạng sếp nhà mình đang ngày một tốt lên. Kể từ hôm đó, dường như mỗi ngày trôi qua, niềm vui của nàng lại tăng thêm một bậc so với ngày trước đó.
Trong nhóm chat riêng, những lời suy đoán cứ thế mọc lên như nấm sau mưa:
— Chắc là được tiểu chó săn hầu hạ chu đáo lắm đây mà.
— Hai người họ nhất định là đang mặn nồng lắm, tình cảm thuận buồm xuôi gió quá còn gì.
Thế nhưng, nếu tình cảm đã tốt đến mức ấy, tại sao chưa từng có ai nhìn thấy nửa kia của sếp Tô Tô bao giờ? Thậm chí, ngay cả một lần xuất hiện ở cổng công ty để đón sếp tan tầm cũng không có?
Làm cái nghề này, dây thần kinh hóng hớt của họ vốn dĩ đã nhạy bén hơn người thường. Hễ gặp chuyện gì thú vị mà không hợp lẽ thường, họ đều sẽ để trí tưởng tượng bay xa mà phỏng đoán đủ điều. Gặp phải những sự vụ mà dù có vắt óc cũng không ra đáp án, họ lại càng tò mò về chân tướng sự thật hơn bao giờ hết.
Cố nhịn thêm vài ngày, cuối cùng hội nhân viên cũng chẳng thể kìm lòng được nữa, bất chấp việc đối tượng bị soi xét chính là người đang nắm giữ tiền thưởng và chức vụ của mình.
Sau một hồi thảo luận nội bộ, họ quyết định cử Giáp Phương Sát Thủ — người sở hữu gương mặt dễ mến lại có khả năng chịu đòn cực tốt — đi tiên phong để dò la tin tức.
Giáp Phương Sát Thủ canh đúng lúc các bộ phận khác đang bù đầu vào việc để bắt đầu hành động.
Với gương mặt bánh bao búng ra sữa cùng ngũ quan tuấn tú, cậu chàng trưng ra nụ cười vô hại đã thành thương hiệu, tay cầm chiếc cốc cà phê làm đạo cụ, thong thả bước vào phòng trà — nơi bấy giờ chỉ có mình Nguyễn Tô Tô đang đứng.
Nguyễn Tô Tô tựa lưng vào cạnh bàn, thong thả nhâm nhi ly nước chanh tươi ép. Thấy cậu ta vào, nàng khẽ gật đầu coi như lời chào.
Giáp Phương Sát Thủ nghiêm túc đáp lễ, bày ra dáng vẻ đường hoàng xé một gói cà phê hòa tan trút vào cốc, rồi chậm rãi rót nước. Cậu chàng từ tốn thêm vào nửa gói đường, thong thả khuấy đều. Động tác chậm tới mức tối đa, pha xong cũng chẳng rời đi mà lại bắt chước Nguyễn Tô Tô, chọn một góc bàn đối diện rồi tựa vào đó.
Dáng vẻ này rõ ràng là đang muốn khơi chuyện, lại còn trưng ra nụ cười thương hiệu chuyên dùng để hạ thấp cảnh giác đối phương nhằm đào bới tin tức.
Nguyễn Tô Tô liếc mắt đã nhận ra manh mối, thầm nâng cao cảnh giác. Nàng còn lạ gì cái ngón nghề giữ nhà của lũ tiểu yêu này nữa! Đến hạng cáo già còn có lúc lọt hố trước mặt chúng cơ mà.
"Sếp Tô Tô đang uống nước chanh ạ?"
"Ừ." Nguyễn Tô Tô rụt rè gật đầu.
Giáp Phương Sát Thủ khẽ thổi làn khói nóng trên miệng cốc nhưng chưa uống ngay. Đôi tay cậu m*n tr*n quanh thành cốc, rồi bất ngờ "cộp" một tiếng, đặt nó xuống mặt bàn. Tiếng va chạm khẽ khàng ấy khiến sợi dây thần kinh đang căng ra của Nguyễn Tô Tô như muốn nổ tung.
Giáp Phương Sát Thủ vẫn thản nhiên tán gẫu, tuyệt nhiên không đụng chạm đến bất kỳ chủ đề nhạy cảm nào. Trông cậu cứ như thể vì quá nhàm chán nên mới vào đây tám chuyện cho vui vậy.
"Dạo này tâm tình sếp Tô Tô có vẻ tốt quá nhỉ?" Cậu bâng quơ nói một câu.
"Đúng vậy." Nguyễn Tô Tô không hề lảng tránh. Nghĩ đến việc Percy không chỉ phản hồi bình luận mà còn nhấn theo dõi lại mình, nàng lại vô thức nhếch môi, để lộ một nụ cười ngọt ngào.
Thấy cảnh đó, con quỷ hóng hớt trong lòng Giáp Phương Sát Thủ như được dịp nhảy múa điên cuồng, tư thế phóng túng không chút nể nang.
"Chắc là vì sếp đã gặp được người nào đó đặc biệt rồi phải không?"
Nguyễn Tô Tô trầm ngâm nhìn cậu, ánh mắt đảo qua một lượt: "Cậu nói cũng đúng, người đó quả thực rất đặc biệt."
Là người nàng yêu mến và sùng bái nhất, hai chữ đặc biệt này hoàn toàn xứng đáng!
Trong lòng Giáp Phương Sát Thủ thầm gào thét mình hiểu mà. Bỏ vốn lớn để nuôi một tiểu chó săn, vừa ngoan ngoãn lại vừa ra sức, đồng tiền bỏ ra thật đáng giá, bảo sao chẳng đặc biệt cho được. Đám nhân viên bọn họ vẫn luôn tin rằng, tiểu chó săn này nhất định không phải hạng xoàng, không lộ diện có lẽ là vì ngại ngùng hoặc e thẹn gì đó thôi. Sếp Tô Tô vừa xinh đẹp vừa lắm tiền lại thích trêu hoa ghẹo nguyệt, chơi bạo một chút cũng là chuyện thường tình mà.
Giáp Phương Sát Thủ quyết định bỏ qua bước thăm dò vòng vo, đi thẳng vào vấn đề:
"Sếp với anh chàng đó chắc là tâm đầu ý hợp lắm nhỉ? Đúng là danh xứng với thực, tiểu chó săn có khác!"
Nguyễn Tô Tô ngơ ngác. Nàng... tâm đầu ý hợp với Percy? Ngoài Weibo ra thì làm gì có giao điểm nào đâu. Còn cái danh xưng tiểu chó săn từ đâu rớt xuống nghe chẳng liên quan gì thế này?
Cái thằng nhóc này, rõ ràng là đang tìm mọi cách để đào bới đời tư của nàng đây mà!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!