Chương 17: (Vô Đề)

Là một blogger ẩm thực, sở hữu bộ dụng cụ nấu nướng đầy đủ là yêu cầu cơ bản nhất, và đương nhiên Nguyễn Tô Tô có sẵn một chiếc bếp nướng tại gia. Chiếc bếp của nàng đủ cho hai đến ba người dùng, nên nếu chỉ một mình nàng thưởng thức thì lại càng thoải mái.

Trải qua một buổi chiều chuẩn bị tâm lý, nàng nóng lòng đăng nhập vào Weibo để xem người trong mộng có hồi đáp gì mình hay không. Vừa nhấp vào biểu tượng tin nhắn, nàng bỗng bị choáng ngợp trước một hàng dài các thông báo bình luận.

Nàng nhấn vào xem thì phát hiện dòng bình luận trước đó của mình đã nhận được tới 239 lượt phản hồi và hơn 1000 lượt yêu thích. Có vẻ như nó đã bị đẩy lên thành bình luận tiêu biểu rồi. Với độ nóng như vậy, xác suất để Percy nhìn thấy và trả lời là rất cao!

Nguyễn Tô Tô vừa lo sợ vừa thấp thỏm, mang theo một chút hy vọng nhỏ nhoi mà mở phần chi tiết bình luận ra. Đập vào mắt nàng là một tràng "Ha ha ha ha ha" vang dội của cư dân mạng, như thể âm thanh ấy đang vọng ra từ màn hình vậy.

Nguyễn Tô Tô: "..."

Nàng lướt qua mấy dòng tiêu biểu: "Bảo uống rượu thôi chứ có bảo uống cả can đâu!", "Hèn chi người ta bảo đừng nên uống rượu khi bụng rỗng", "Sơ suất quá, để bệnh nhân trốn viện chạy ra ngoài rồi, mọi người thông cảm nhé", "Đại Lang à, ngoan... há mồm ra uống thuốc đi nào."

......

Gương mặt nàng trầm xuống, đầy vẻ bất đắc dĩ mà thoát khỏi ứng dụng.

Toàn là những lời trêu chọc gì đâu không, cư dân mạng cứ mải mê vào bình luận rôm rả, nhưng tuyệt nhiên chẳng có thứ mà nàng hằng mong đợi. Tâm trạng vốn đang hân hoan vì bài đăng của Percy, bỗng chốc lại chùng xuống vì không nhận được hồi âm. Mọi cảm xúc của nàng dường như đều bị người kia điều khiển mất rồi.

Nguyễn Tô Tô thở dài, quay lại bài đăng gốc của Percy, tỉ mỉ xem lại tất cả các phản hồi dưới những bình luận tiêu biểu khác và nhận ra một sự thật hiển nhiên: Không chỉ riêng nàng, Percy chẳng hề trả lời bất kỳ ai cả.

Chẳng biết lúc này nên cảm thấy an ủi hơn, hay là lại càng thêm thất vọng.

Nàng gối tay sau đầu, ngả người ra phía sau, để tấm lưng áp sát vào chiếc sofa không tựa, đăm chiêu suy nghĩ. Có lẽ cô ấy vừa đăng xong là cất điện thoại luôn chăng? Nên mới không nhìn thấy. Hoặc cũng có thể cô ấy vẫn đang bận rộn với hành trình, chỉ tùy hứng đăng một bài rồi lại tiếp tục đắm mình vào cảnh đẹp, tận hưởng chuyến đi.

"Ôi trời, thật là không nghĩ thông nổi mà!"

Nguyễn Tô Tô vò đầu bứt tai, rồi bất ngờ bật dậy như lò xo. Nàng vuốt lại mái tóc rối, nhanh chóng lấy lại phong thái để bắt đầu buổi phát sóng trực tiếp như thường lệ.

————

Cả hai ngồi bên nhau giữa cánh đồng lúa mạch mênh mông, bát ngát của một nông trang tại Shangri

-La. Nơi đây đang diễn ra một trận bóng đá tự phát đầy ngẫu hứng. Những nam thanh nữ tú, già trẻ gái trai, ai nấy đều đội mũ rộng vành, chân xỏ giày vải, chia làm hai đội hăng hái đuổi theo quả bóng da cũ kỹ trên sân đấu chính là những lối đi giữa ruộng lúa mạch. Chốc chốc, giữa đám đông lại bùng lên những tiếng hò reo, cổ vũ đầy phấn khích.

Trên bờ ruộng, ngoài Diệp Hi Nhiễm và Lại Hàm Yên, còn có rất nhiều người cũng đang ngồi tụm năm tụm ba xem đấu bóng. Thậm chí, mấy người nhà của các cầu thủ còn đang tranh luận sôi nổi về thắng thua, bắt đầu hào hứng đặt cược với nhau. Một khung cảnh nhân gian tràn đầy sức sống.

Lại Hàm Yên khẽ tựa đầu lên vai Diệp Hi Nhiễm, cảm nhận vóc dáng nhỏ nhắn, mềm mại của cô bạn thân.

"Ở đây cảm thấy như được trở về tuổi thơ vô lo vô nghĩ vậy. Chẳng có chút áp lực nào, chỉ thấy toàn là niềm vui. Thật chẳng muốn về chút nào, hay là cứ mặc kệ lũ nhóc ở câu lạc bộ muốn làm gì thì làm đi nhỉ."

Diệp Hi Nhiễm tặc lưỡi, nửa đùa nửa thật đáp lại: "Nơi này đúng là tuyệt thật, vừa bình yên lại vừa náo nhiệt. Nhưng mà đám học trò đã bái cậu làm thầy kia, cậu thật sự định nói mặc kệ là mặc kệ luôn sao?"

Lại Hàm Yên bật cười thành tiếng: "Mình đùa chút thôi mà, đừng tin là thật chứ. Thực ra mình rất thích cái cảm giác khi bọn nhỏ giao đấu với mình, dù đánh không lại nhưng đứa nào đứa nấy đều hậm hực tuyên thệ rằng mấy năm nữa nhất định sẽ khiến sư phụ phải kinh ngạc. Điều đó làm mình thấy tự hào lắm. Biết đâu đấy, những mầm non của đội tuyển quốc gia sau này lại chính là do một tay mình bồi dưỡng ra.

Để rồi mai này, những vận động viên đại diện cho đất nước khi nhắc về mình, vẫn sẽ tôn trọng gọi một tiếng 'cô giáo vỡ lòng', hoặc xem mình là nhân tố quan trọng dẫn dắt họ đến với thể thao."

Làm sao mà không thích cho được? Bởi cô đang làm công việc mà mình yêu nhất kia mà. Cô say mê những trận đối đầu trực diện, say mê cả những giờ huấn luyện khổ cực để nâng cao sức mạnh cơ bắp. Và chắc chắn, cô sẽ còn tiếp tục theo đuổi niềm đam mê này mãi về sau.

"À mà nhắc đến mình mới nhớ," Lại Hàm Yên chợt nảy ra ý định, càng nghĩ càng thấy hợp lý, cô liền chân thành đề nghị: "Nhiễm Nhiễm lâu lắm rồi không đăng bài lên Weibo, hay là nhân cơ hội này 'kinh doanh' hình ảnh một chút đi? Coi chừng fan leo tường hết bây giờ. Hiện giờ có rất nhiều công ty truyện tranh đang chạy đua bình chọn nhân khí, cứ thi nhau xây dựng hình tượng 'nữ thần truyện tranh', trong khi cậu mới chính là đại mỹ nhân vẽ truyện vừa xinh đẹp vừa linh khí ngay từ đời đầu còn gì."

Càng nói, câu chuyện càng trệch sang hướng khen ngợi nhan sắc.

Diệp Hi Nhiễm bị khen đến đỏ cả mặt, cô ngượng ngùng chẳng muốn tranh luận về cái danh hiệu "đại mỹ nhân" kia. Thế nhưng, cô lại thực sự nghiêm túc cân nhắc lời đề nghị trước đó. Đi du lịch, chia sẻ một vài cảm nhận về chuyến đi cũng không tính là xâm phạm quyền riêng tư cá nhân. Lần cuối cùng cô đăng Weibo đã là từ nửa năm trước, quả thực cô đã để các fan phải chờ đợi quá lâu rồi.

"Ừm... vậy thì đăng một cái vậy."

Diệp Hi Nhiễm thầm hạ quyết tâm, lập tức hướng điện thoại về phía sân bóng đang náo nhiệt mà "tách" một cái. Cô vào album chọn thêm vài tấm hình ưng ý khác rồi bắt đầu biên tập bài đăng.

Mân mê một hồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!