Chương 15: (Vô Đề)

Lại Hàm Yên bật dậy như lò xo, gương mặt không giấu nổi vẻ sửng sốt đến mức biến dạng.

"Cậu không sao đấy chứ?!"

Diệp Hi Nhiễm thoáng chút bối rối, suýt chút nữa là không muốn nói tiếp. Nhưng vì thực sự khát khao câu trả lời, cô đành ngượng ngùng đáp: "Mình chỉ là... có vài chuyện nghĩ mãi không thông thôi."

Lại Hàm Yên chăm chú quan sát bạn thân một hồi lâu. Ngoại trừ vẻ thẹn thùng hiện rõ trên mặt, cô chẳng tìm thấy dấu hiệu nào khác lạ. Lúc này, Hàm Yên mới dần trút bỏ vẻ kinh ngạc, lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày.

Ôi trời, cái bộ dạng đỏ mặt của Nhiễm Nhiễm trông đáng yêu quá đi mất!

Lại Hàm Yên lại ngựa quen đường cũ, đưa tay nhào nặn đôi má đang nóng bừng của Diệp Hi Nhiễm, biến chúng thành đủ loại hình thù kỳ quặc. Diệp Hi Nhiễm nhíu mày, quay đầu né tránh:

"Cái thói quen xấu xí này của cậu với chị Kiều Kiều bao giờ mới sửa được thế? Mặt mình chứ có phải búp bê đâu, nặn hỏng là không sửa được đâu đấy."

"Sao lại gọi là thói quen xấu được, đây gọi là giúp cậu thư giãn cơ mặt thôi mà."

"Ngụy biện, bớt giỡn đi."

Nỗi băn khoăn vẫn chưa được giải tỏa, Diệp Hi Nhiễm chẳng còn tâm trí đâu mà để người khác nhào nặn mặt mình. Ít nhất... cậu ấy cũng phải cho cô một đáp án thỏa đáng đã chứ.

"Vấn đề lúc nãy mình hỏi, cậu đừng có lảng tránh nhé." Cô lặp lại lời đề nghị một lần nữa.

Lúc này, thần sắc Lại Hàm Yên mới trở nên nghiêm túc. Cô đặt câu hỏi của bạn vào lòng, thầm đoán có lẽ Nhiễm Nhiễm đang nhớ lại vụ tỏ tình bất thành của Hàn Thước. Nghĩ cũng phải, đột ngột bị một đám người cao to lực lưỡng mà mình vốn sợ hãi vây quanh, lại còn suýt bị ép phải nghe những lời sét đánh ngang tai, ai mà chẳng thấy kinh hồn bạt vía.

Huống chi là một người nhát gan như Nhiễm Nhiễm, kẻ luôn có thói quen không ngừng hồi tưởng để rồi tự mình làm dày thêm nỗi sợ hãi.

Muốn biết thế nào là thích, hẳn là vì cô vẫn chưa hiểu nổi tại sao Hàn Thước lại đem lòng yêu mình.

Đặt mình vào hoàn cảnh của Diệp Hi Nhiễm trước kia, Lại Hàm Yên bỗng cảm thấy rùng mình thay cho bạn, cô khẽ vỗ về bờ vai gầy guộc của Nhiễm Nhiễm như để trấn an. Đoạn, cô hạ thấp giọng, từ tốn kể lại: "Mình chỉ nói dựa trên trải nghiệm cá nhân thôi nhé, có thể không hoàn toàn chính xác đâu, vì cảm nhận của mỗi người mỗi khác mà. Biết đâu Nhiễm Nhiễm của sau này khi gặp được người mình thương, cảm giác sẽ chẳng giống mình chút nào."

"Ừm, cậu cứ nói đi." Diệp Hi Nhiễm chăm chú lắng nghe, tâm thế sẵn sàng như thể sắp ghi chép một bài học quan trọng.

"Tiền đề của cái gọi là thích chính là thiện cảm. Nguồn cơn của thiện cảm thì thiên hình vạn trạng, nhưng tựu trung lại, mình đúc kết ra hai điểm chính. Thứ nhất, cậu thấy người ta đẹp, có thể là đẹp ở một nét nào đó, hoặc là đẹp từ đầu đến chân. Thứ hai, cậu thấy người ta tốt, có thể là vì tính cách hay, hoặc vì người đó đã làm điều gì tốt cho cậu hoặc cho người khác mà cậu vô tình chứng kiến được. Từ đó, cậu bắt đầu nhìn họ qua một lớp kính lọc, nảy sinh những cảm xúc mông lung.

Sau đó nữa, cậu sẽ thấy người ấy thật khác biệt. Giữa một đám đông cùng làm một việc, ánh mắt cậu vẫn luôn vô thức tìm thấy họ đầu tiên, cảm thấy mọi cử chỉ của họ đều có sức hút lạ kỳ. Nếu một ngày nào đó người ta nói chuyện với cậu nhiều hơn một chút, khen cậu xinh, hay tặng cậu món quà nhỏ, cậu đều sẽ thấy vui sướng đến lạ lùng..."

Diệp Hi Nhiễm lặng im suy ngẫm về những điều Lại Hàm Yên vừa nói.

Thấy người ta đẹp, thấy người ta tốt, nhìn thấy người ta là sẽ thấy vui...

Trong tâm trí cô bắt đầu hiện lên một bóng hình mờ ảo. Cô không tự chủ được mà đem hình bóng đó so chiếu với những ví dụ của Hàm Yên, để rồi kinh ngạc nhận ra gương mặt ấy ngày một rõ nét. Hình bóng ấy tựa như có ý thức riêng, cứ thế bước thẳng về phía cô, ghé sát vào tận chóp mũi. Khóe miệng người đó khẽ nhếch lên một nụ cười đầy lôi cuốn cùng tông giọng lười biếng, trêu đùa đặc trưng: "Đang nhớ em đấy à?"

Rầm!

Đầu óc Diệp Hi Nhiễm bỗng chốc đơ ra, như có hàng vạn tia chớp xẹt qua đánh tan mọi thứ, khiến tất cả trở nên nhạt nhòa, bao gồm cả gương mặt người phụ nữ ấy. Cô rơi vào một sự chấn động cực lớn. Tại sao... tại sao cô lại nhớ đến cô gái hàng xóm vào lúc này? Chẳng lẽ lại như vậy sao? Không thể nào.

Khi tâm trí không còn tập trung, hình bóng kia cũng tan biến, đại não Diệp Hi Nhiễm dần tỉnh táo trở lại nhưng người vẫn còn chút ngơ ngẩn. Cùng lúc đó, Lại Hàm Yên cũng kết thúc tràng thuyết giảng dài dằng dặc của mình, quay sang hỏi han thành quả tiếp thu: "Nhiễm Nhiễm, mình nói thế cậu có hiểu không?"

"Chỗ nào thấy vẫn chưa thông thì cứ hỏi, mình biết bao nhiêu sẽ khai hết bấy nhiêu."

"Để mình bình tâm lại đã, cậu nói một lúc nhiều quá mình tiêu hóa không kịp." Diệp Hi Nhiễm một tay đỡ trán, giọng nói lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Lại Hàm Yên nhún vai, để mặc cô tự suy ngẫm.

Sau mười mấy phút im lặng tuyệt đối, Diệp Hi Nhiễm mới khàn giọng, ngập ngừng lên tiếng: "Có một người... cũng giống như cậu nói vậy. Cô ấy rất đẹp, ngay từ cái nhìn đầu tiên mình đã chú ý đến cô ấy vì ngoại hình quá xuất sắc."

Cô vừa nói vừa hồi tưởng, ánh mắt xa xăm không định hình vào một điểm nào cả. Lại Hàm Yên chống cằm, lặng lẽ lắng nghe mà không ngắt lời.

"Về sau, mình gặp phải tình cảnh dở khóc dở cười, chẳng ai mảy may để ý đến mình thì cô ấy lại chủ động giúp mình giải quyết khó khăn. Cô ấy chẳng cần mình báo đáp, thái độ thì... có chút lạnh lùng." Nghĩ đến lần đầu gặp gỡ, giờ đây Diệp Hi Nhiễm lại thấy có chút buồn cười, cô khẽ dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Rồi tình cờ chúng mình có nhiều giao điểm hơn. Mình biết tên cô ấy, biết công việc của cô ấy, còn biết cô ấy nấu ăn rất ngon nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!