Cái ót của cô gái ấy thực sự rất đẹp, đẹp đến mức cứ ngỡ như một họa gia đã kỳ công phác họa hàng ngàn lần mới có thể vẽ nên một tỷ lệ chuẩn xác đến thế.
Trông vừa mượt mà, lại vừa khiến người ta nảy sinh ý muốn được chạm tay vào.
Diệp Hi Nhiễm vô thức nhấc chân, cứ thế lẳng lặng bước theo bóng lưng cô gái ấy.
Vào giây phút này, đó cũng là ý niệm duy nhất tồn tại trong tâm trí cô.
-----
Diệp Hi Nhiễm dừng xe đẩy bên khu rau củ. Cô cầm một cây cải xanh lên, vận dụng hết vốn liếng sở học cả đời để phân định tên khoa học của nó, nhưng nghĩ đi nghĩ lại mấy cái tên vẫn thấy chẳng cái nào khớp với thực tế, cảm giác vô cùng gượng gạo.
Vô tình ngước mắt lên, cô bỗng thấy cách đó không xa là một cô gái đang khom lưng chọn cà chua, xinh đẹp đến mức ngay cả cái ót cũng như đang tỏa sáng. Chiếc đuôi ngựa buộc cao khẽ đung đưa theo nhịp nghiêng mình của cô gái, từng chút một, cào vào lòng Diệp Hi Nhiễm đến ngứa ngáy.
Cô tạm buông cây cải trong tay, chẳng buồn rối rắm chuyện tên gọi nữa, chỉ muốn lặng lẽ vòng ra phía trước để xem liệu diện mạo của cô gái này có tuyệt mỹ như cái ót kia không.
Nghĩ là làm, cô dứt khoát quay đầu, rẽ ngoặt, đẩy xe tiến thẳng về phía trước, băng qua dòng người đông đúc nơi lối đi.
Mọi động tác đều được thực hiện trôi chảy như nước chảy mây trôi, chỉ có điều cô không kiểm soát tốt tốc độ, chiếc xe đẩy đã nhanh nhảu xuất hiện trước mặt cô gái kia trước cả khi chủ nhân của nó kịp chuẩn bị tâm lý.
Theo bản năng, Diệp Hi Nhiễm ngước mắt lên, cứ thế đột ngột chạm phải ánh nhìn của đối phương.
Vì trong lòng có quỷ nên cô chẳng thể tỏ ra thản nhiên, biểu cảm lẫn hành động đều lộ rõ tám chữ: Lén lút khả nghi, chẳng phải người tốt.
Chỉ kịp nhìn lướt qua một cái, Diệp Hi Nhiễm đã vội vàng cúi gầm mặt, nhưng trái tim cô thì đang rung động dữ dội.
Quả nhiên, mặt trước cũng xuất sắc y hệt mặt sau vậy.
Trước mắt cô dường như hiện ra một cuộn tranh trắng tinh khôi, còn tay cô thì đang cầm bút, điên cuồng phác họa lại nét đẹp của người thiếu nữ ấy.
Mái tóc nâu mềm mại, bóng mượt được buộc hờ thành đuôi ngựa, có vài sợi tóc con rủ xuống, cô gái khẽ đưa tay vén chúng ra sau vành tai. Hành động ấy để lộ vầng trán trắng ngần, trơn láng; đôi mắt trong trẻo tựa nai con, má lúm đồng tiền nhàn nhạt nở rộ bên khóe môi. Gương mặt trẻ trung ấy còn kiều diễm hơn cả hoa tươi, chẳng hề kém cạnh những quả cà chua căng mọng đang đặt bên tay.
Hình ảnh của cô gái này giống hệt một trong hai nhân vật chính trong bộ truyện tranh thiếu nữ cô đang sáng tác – "Tổng tài Chanh Xanh và Tiểu thư Nai Ngọt".
Hình tượng của "Tiểu thư Nai Ngọt" bỗng chốc trở nên sống động và chân thực hơn bao giờ hết.
Dưới tâm lý của một mẹ đẻ, Diệp Hi Nhiễm không kìm lòng được mà đổ gục trước nhan sắc ấy.
Sống rồi! Con gái cưng của cô bằng xương bằng thịt đây rồi!
Chỉ trong một khoảnh khắc đối mắt ngắn ngủi, trong đầu Diệp Hi Nhiễm đã kịp nhảy số bao nhiêu suy nghĩ.
Khu thực phẩm tươi sống của siêu thị này nằm ngay trong nội khu. Thông thường, khách đến đây đều là cư dân trong cùng tiểu khu hoặc các vùng lân cận. Dù tần suất đi chợ của cô không cao, nhưng với một thiếu nữ có nhan sắc cực phẩm thế này, chỉ cần gặp một lần chắc chắn cô sẽ không bao giờ quên.
Vậy nên... cô ấy cũng sống ở gần đây sao?
——
Nguyễn Tô Tô đang cầm hai quả cà chua trên tay thì bị một phen hú vía. Đôi mắt to tròn, đen trắng phân minh của cô hơi trợn lên, phủ một tầng hơi nước long lanh theo bản năng, khiến đồng tử trông càng thêm tròn trịa sáng trong, hệt như một chú nai con lạc bước giữa rừng sâu.
Cô còn chưa kịp nhìn rõ chủ nhân của chiếc xe đẩy, chỉ thấy thấp thoáng tàn ảnh của đối phương khi vội vã cúi đầu, lộ ra mái tóc hơi bông xù trên đỉnh.
Nhìn xuống dưới chút nữa, đập vào mắt cô là bộ trang phục in họa tiết gấu Brown, cùng một đôi tay đang siết chặt lấy thanh cầm xe đẩy đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Hai chân người nọ tách ra, đứng theo kiểu hình chữ bát (v), mũi chân khẽ chạm vào nhau một cách đầy nhịp điệu.
Đúng là một cô gái kỳ quái nhưng cũng thật đáng yêu.
Cánh tay đang cầm điện thoại của Nguyễn Tô Tô bỗng khựng lại như bị đóng băng. Cô âm thầm đánh giá vị khách không mời này mà quên bẵng mất việc mình đang trong buổi phát sóng trực tiếp.
Lúc này, khung chat trong phòng livestream đã ngập tràn những dấu chấm hỏi:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!