- Anh phát tờ rơi ... anh đúng là thần tượng của tôi!
Hai mắt của Hàn Điềm Điềm sáng rỡ như ô tô nhìn Triệu Cương Băng, tràn đầy sự sùng bái lẫn tình cảm trong lời nói.
- Cũng được, mà sùng bái quá bên muốn hiến thân sao?
Triệu Cương Băng cười bỉ ổi.
- Muốn.
Hàn Điềm Điềm vội vàng gật đầu:
- Đi thôi, đi mướn phòng đi.
- Ặc ....
Triệu Cương Băng hơi sửng sốt, Âm dương đại pháp của hắn cũng chỉ mới đến tầng thứ ba, mà chỉ có đạt đến tầng thứ 6 thì mới có thể phá thân, nếu không thì nghe nói âm dương sẽ mất cân bằng, toàn bộ võ thuật bị phế đi, sau đó trở thành người quái dị nam không ra nam mà nữ cũng không ra nữ.
- Thế nào? Không dám? Không đủ sức? Không được sao?
Hàn Điềm Điềm cười híp mắt, nói:
- Hay là ... sợ người ta hại anh?
- Tôi đưa cô về nhà.
Triệu Cương Băng bất đắc dĩ sờ sờ đầu, nói:
- Muộn lắm rồi đấy, cô ở chỗ nào?
- Tôi ở nhà của Thư Nhã, ở đường XXX.
Hàn Điềm Điềm lại nói.
- Anh phát tờ rơi, anh không phải là .. thực sự không được chứ?
- Cút đi, bổn thiếu gia dùng ngón tay cũng có thể làm cho cô *** muốn ngừng mà không được ấy.
Triệu Cương Băng bĩu môi, cỡi con tiểu Hoàng Phong, Hàn Điềm Điềm cười xấu xa một chút rồi cũng leo lên ngồi ở sau xe của Triệu Cương Băng, một tay ôm chằm lấy eo của Triệu Cương Băng, đem nửa người trên dựa thật sát vào sau lưng Triệu Cương Băng, nói:
- Cảm ơn anh nha, anh phát tờ rơi. Tối nay nếu không phải là anh, chúng tôi cũng đã bị người ta ức hiếp rồi.
- Phải, phải!
Triệu Cương Băng vừa nói, vừa xúc động vì cặp bần nhũ của muội muội này nếu như dán thật chặt thế này một chút, thật đúng là ít nhiều cũng có thể cảm giác được một xíu mềm mại nha.
Sau đó, Triệu Cương Băng vặn ga, vọt về phía trước.
Nửa giờ sau.
- Được rồi, về đến nhà rồi. Anh phát tờ rơi, cảm ơn anh buổi tối hôm nay đã bảo vệ chúng tôi, còn đưa tôi về tận nhà nữa. Như vậy đi, chúng ta trao đổi số điện thoại đi, sau này có cơ hội thì cùng nhau vui chơi nữa chứ.
- Được!
Triệu Cương Băng gật đầu, cùng trao đổi số điện thoại với Hàn Điềm Điềm.
Mà lúc này, ở trên lầu.
Lâm Thử Nhã đứng ở cạnh cửa sổ, nhìn Triệu Cương Băng và Hàn Điềm Điềm đang làm gì đó mà đứng rất gần nhau, trên mặt lộ ra một loại tâm tình không nói được cũng không giải thích được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!