Triệu Cương Băng nằm tạm ở trên chiếc giường phẫu thuật, mùi thuốc khử trùng nhàn nhạt truyền vào trong mũi của Triệu Cương Băng.
Mỹ nữ bác sĩ ngồi ở phía trước đầu của Triệu Cương Băng, cầm một miếng vải che một số vị trí khác nhau ở trên đầu của Triệu Cương Băng lại, sau đó liền lên tiếng.
- Vị trí vết thương ở đầu nên không thể tiêm nhiều thuốc tê được, một lát nữa sẽ có hơi đau, cậu cố gắng chịu một chút, đừng có làm loạn.
Mỹ nữ bác sĩ nói.
- Dạ, bác sĩ.
Triệu Cương Băng gật đầu.
- Đừng có lộn xộn.
Nữ bác sĩ lại mắng.
- A .. a ... a!
May vết thương thì rất là đau, đặc biệt là dưới tình huống thuốc tê vẫn không tiêm nhiều lắm.
Mỹ nữ bác sĩ cũng chuẩn bị sẵn sàng chờ lúc Triệu Cương Băng lộn xộn một chút thì sẽ kẹp đầu Triệu Cương Băng lại, nhưng mà, lúc khâu mũi đầu tiên lên trên đầu của Triệu Cương Băng, hắn lại không có nhúc nhích chút nào, vậy mà còn bắt chuyện với cô nữa.
- Bác sĩ, cô là người ở nơi nào vậy?
Triệu Cương Băng hỏi.
- Đừng nói chuyện.
Mỹ nữ bác sĩ nói.
- Ừm! Bác sĩ, năm nay cô bao nhiêu tuổi vậy?
Triệu Cương Băng lại hỏi.
Bác sĩ không trả lời.
- Bác sĩ, cô tới nơi này được bao lâu rồi?
- Bác sĩ, cô tuổi còn trẻ mà đã làm được bác sĩ khoa ngoại rồi, thực sự là lợi hại nha!
Khâu vết thương tổng cộng cũng mấy hết 7,8 phút, Triệu Cương Băng thì thao thao bất tuyệt nói một đống thứ vô ích, kết quả là ngoại trừ câu nói đầu tiên bác sĩ có hơi ngây người thì không có nói bất luận một câu nào nữa cả.
- Được rồi!
Đây chính là câu nói thứ hai của mỹ nữ bác sĩ.
- Bác sĩ, về nhà thì tôi có phải kiêng thứ gì không vậy?
Triệu Cương Băng hỏi.
- Ăn chua ăn cay, chất kích thích gì đó cũng không thể ăn, rượu cũng không được uống, thuốc cũng không được hút.
Mỹ nữ bác sĩ nói.
- Ừm! Bác sĩ, cô thích ăn cay không? Có ăn ớt xanh không?
Triệu Cương Băng hỏi.
- Đưa sổ khám bệnh qua đây cho tôi ghi chú một chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!