Chương 8: Tôi Đây Là Nông Dân!​

Triệu Cương Băng đúng là số đào hoa, việc này càng khỏi phải nói đến!

Triệu Cương Băng nhìn lên đồng hồ trên tường một chút, hắn cảm thấy hình như hắn bị muộn rồi!!

Bây giờ là sáu giờ năm mươi phút sáng, mà giờ vào học là bảy giờ. Nếu nói như vậy, hắn chỉ có mười phút để có thể tới được trường học. Mà trường học lại ở cách chỗ hắn ở ít nhất cũng phải 5km. Rất rõ ràng là mười phút mà phải đi 5km, đây thật là không thể nào!

- Xin lỗi, tôi bị muộn giờ học rồi, mà tôi tên là Triệu Cương Băng, tôi đi đây, tối về gặp lại sao!!

Nói xong, Triệu Cương Băng chạy vọt vào trong phòng của hắn, cầm lấy một cái túi đeo vai rồi sau đó tông cửa xông ra.

- Tôi tên là Hoàng Linh Linh ...

Giọng nói của tiểu nữ cảnh truyền tới từ phía sau, nhưng mà Triệu Cương Băng đã sớm biến mất ở trong hành lang. Nhanh chóng đi xuống lầu, Triệu Cương Băng nhìn đồng hồ trên tay một chút ...

Bây giờ chỉ còn lại có tám phút thôi!

"Chẳng lẽ đi học ngày đầu tiên thì đã đến muộn? Hà Hiểu Nhu vốn thấy ta đã không thoải mái, nếu như bây giờ lại đến muộn, không phải càng cho cô ta nắm thóp hay sao?"

Triệu Cương Băng cau mày, nhìn bốn phía một chút sau đó thở dài, lẩm bẩm:

"Xem ra bổn thiếu gia phải bắt đầu chạy thôi!"

Vừa nói xong, Triệu Cương Băng định hướng trường học rồi chạy vọt tới.

Tốc độ này dĩ nhiên là nhanh đến dọa người khác mà!

Nếu có người nhìn thấy, dám chắc có thể cho Triệu Cương Băng là một vận động viện chạy nhanh quốc gia.

Triệu Cương Băng không phải là xông về hướng đường quốc lộ lớn mà là ... chạy tới một bức tường cao khoảng hơn ba thước!

Triệu Cương Băng chạy vọt tới phía dưới tường rào nhưng cũng không có dừng lại!

Chỉ thấy Triệu Cương Băng nhấc chân nhanh chóng rồi ở trên tường rào đạp mấy cái, sau đó cơ thể vậy mà dường như thoát khỏi lực hút của trái đất vậy, một bước liền nhảy vọt qua tường rào.

Một bức tường rào cao hơn ba thước, Triệu Cương Băng chỉ dùng không tới hai giây thì liền vượt qua được!

Chẳng lẽ Triệu Cương Băng chính là vận động viên nhảy cao?

Sau đó, bóng dáng của Triệu Cương Băng biến mất ở bên ngoài tường rào của tòa nhà cao ốc.

Vào một buổi sáng bình thường như thế này, rất nhiều người dậy sớm đang đánh răng tuyên bố rằng bọn họ nhìn thấy được một Spider man, spider man nhanh chóng đi xuyên qua tòa nhà cao ốc, làm cho người ta không thể nhìn thấy được hình dáng, nhưng mà mơ hồ có thể thấy được một cái túi ở trên lưng của spider man.

Đương nhiên, những lời bàn tán của những người này về cơ bản bị người ta coi là lời nói cô văn cứ, chỉ là chuyện vu vơ.

Spider man? Còn chạy cực nhanh giữa tòa nhà cao ốc? Còn từ mái nhà ấy chục tầng mà nhảy ra? Đây không phải là đóng phim ah?

Sau năm phút đồng hồ!

Phù phù!

Bóng một người từ nóc nhà của nhà lầu ba tầng nhảy phóc xuống, tạo ra một tiếng bị bóp nghẹn.

"Năm phút đồng hồ ... Ôi, so với dự trù của ta thì chậm đến ba mươi giây!" Triệu Cương Băng bĩu môi, đi ra khỏi hẻm nhỏ.

Đầu hẻm, từng bọn học sinh đang đi tới, cách đó không xa là cổng chính của trung học Hạo Nguyệt.

Triệu Cương Băng chọc hai tay vào túi, đi tới cửa chính, vẫn chưa bước vào thì Triệu Cương Băng liền nhìn thấy một người.

Lâm Thư Nhã, vị hôn thê của hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!