Chương 50: Một Cước Đạp Bay Cánh Cửa!​

- Xem ra Hoàng cảnh quan là không muốn làm bạn với chúng tôi hả?

Quang Đầu cười cười nhìn Hoàng Linh Linh, nói tiếp:

- Hoàng cảnh quan, cơ hội chỉ có một lần, cô đừng bỏ lỡ nếu không sẽ phải ân hận cả đời đấy.

- Hoàng Linh Linh tôi làm việc chỉ cần không thẹn với lương tâm, đúng với trời đất, đúng với bản thân là đủ rồi.

Vẻ mặt Hoàng Linh Linh kiên định trước nay chưa từng có:

- Tôi mặc kệ người khác lấy những đồng tiền bẩn thỉu đó như thế nào, nhưng mà tôi thì tôi không cần. Cảm ơn buổi chiêu đãi nồng hậu tối nay của ông ngày hôm nay, tôi đi đây.

Nói xong, Hoàng Linh Linh kéo tay của baba rồi đứng lên.

- Đừng vội chứ Hoàng cảnh quan!

Lúc này, Hoàng Mao đứng phía sau cũng đã ngăn Hoàng Linh Linh lại:

- Bàn thức ăn này không ăn hết mà đã đi, vậy thì không phải quá lãng phí hay sao? Lãng phí phô trương như vậy không phải là thói quen tốt đâu!

- Các người tự ăn đi, tôi không ăn.

Hoàng Linh Linh nói.

- Cái này không thể được rồi! Bữa cơm tối hôm nay cô nên ăn nhiều một chút, dù sao đây cũng là tiền cô kiếm được mà!

Hoàng Mao cười nói.

- Cái gì?

Hoàng Linh Linh khiếp sợ nhìn Hoàng mao.

- Hoàng cảnh quan, bữa cơm tối nay là tôi đã dặn bọn thuộc hạ dưới trướng ghi nợ cho cô đấy!

Lúc này Quang Đầu vừa cười vừa nói tiếp:

- Bàn thức ăn này tính sơ sơ cũng chừng 3 vạn, tôi để cho bọn họ giảm giá một chút, còn hại vạn rưỡi, chỉ cần cô trả số tiền này thì có thể đi, bằng không đừng trách chúng tôi báo cảnh sát.

- Rõ ràng là ông mời tôi tới, làm sao lại biến thành tôi trả tiền chứ?

Hoàng Linh Linh nổi giận nói:

- Trên đời này không có đạo lý như vậy đâu, ông chủ đâu? Tôi muốn nói chuyện với ông ấy.

- Thật ngại quá, tôi chính là ông chủ của nơi này.

Quang Đầu cươi cười đứng lên, nói:

- Ở chỗ này là do tôi quyết định, bữa cơm này là chính tai tôi nghe được Hoàng cảnh quan cô nói là muốn mời tôi, mọi người ở đây cũng đều nghe thấy, chẳng lẽ Hoàng cảnh quan muốn ăn quỵt sao?

- Đây là ông muốn hãm hại tôi!

Hoàng Linh Linh nhìn Quang Đầu chằm chằm, nói.

- Chính là tôi hãm hại đấy, thì sao? Lấy ra được hai vạn rưỡi thì tôi để cho cô đi, còn không được thì tôi báo cảnh sát, tôi chính là một người dân lương thiện đấy Hoàng cảnh quan, mà tôi cũng sẽ không sử dụng bạo lực với cô đâu, tôi chỉ báo cảnh sát thôi. Một cảnh sát ăn một bữa cơm hai vạn rưỡi, hơn nữa còn ăn quỵt, tin tức như vậy nếu như lan truyền trên web thì sự nghiệp cảnh sát của Hoàng cảnh quan cô cũng chấm dứt ngay! Ha ha!

Quang Đầu cười to nói.

- Ông … ông cho rằng mọi người sẽ tin ông?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!