Mới vừa bước vào phòng làm việc, Triệu Cương Băng liền có thể cảm nhận được một luồng sát khí đang xông về mình.
Đương nhiên, đối với ba năm học của Triệu Cương Băng mà nói thì sát khí này chỉ như là sát khí của người bạn nhỏ lúc mà mình đoạt đi đồ chơi từ người bạn nhỏ vậy, căn bản là không đáng để ý.
Ở bên trong phòng làm việc.
Thầy giáo được gọi là Mã Phong Phong chính là một tay đang nắm lấy tay của Hà Hiểu Nhu, còn đôi mắt thì đang nhìn chằm chằm về phía Cương Băng.
Vừa bước vào phòng làm việc là được xem ngay một vở kịch hay!
- Cương Băng!
Hà Hiểu Như thấy Triệu Cương Băng xuất hiện, trên mặt lộ rõ vẻ vui mừng, lập tức dùng lực một chút rồi thừa lúc Mã Phong Phong không chú ý thì rút tay mình ra khỏi tay hắn.
- Cô giáo Hà, tôi còn có mấy vấn đề chưa được hiểu lắm.
Triệu Cương Băng cười hắc hắc rồi đi tới bên cạnh Mã Phong Phong, nhìn Mã Phong Phong rồi nói:
- Thưa thầy, vừa rồi thầy đang làm gì đó?
- Khụ khụ, không có việc gì.
Mã Phong Phong ho khan một tiếng, lập tức áy náy nhìn qua Hà Hiểu Nhu, nói:
- Hiểu Nhu, không ngại chứ...
- Không có gì, đúng rồi Cương Băng, đi thôi, theo tôi trở về ký túc xá!
Hà Hiểu Nhu nói:
- Cậu không phải là có mấy chuyện muốn nói sao? Thầy cô bên kia cũng có một cái kho khá tốt, đến lúc đó tôi sẽ nói tốt cho cậu một chút, đi thôi!
Nói xong Hà Hiểu Nhu lôi Triệu Cương Băng đi ngay ra khỏi phòng làm việc.
Lúc Triệu Cương Băng đi ngang qua Mã Phong Phong, trong mắt của Mã Phong Phong hiện lên một tia nhìn không mấy thiện cảm lắm. Triệu Cương Băng làm như không biết, cứ như vậy để cho Hà Hiểu Nhu kéo mình ra khỏi phòng làm việc, sau đó nhanh chóng đi xuống lầu.
"Vù!"
Sau khi đi ra khỏi ký túc xá, Hà Hiểu Nhu thở phào nhẹ nhõm.
- Cô giáo Hà, vừa mới nãy hai người đang chơi đấu vật hả?
Triệu Cương Băng trêu ghẹo.
- Ai chơi đấu vật? Cương Băng, nói cho cậu biết, chuyện mới vừa rồi không được phép nói ra với ai, biết không?
Hà Hiểu Nhu uy hiếp nói.
- Tại sao?
Triệu Cương Băng chớp chớp cặp mắt to hỏi.
- Không có tại sao hết, dù sao nhất định cũng không được phép nói ra!
Hà Hiểu Nhu nói:
- Chỉ cần cậu không nói ra, đợi lát nữa tôi sẽ mời cậu ăn cơm.
- Việc này, cô giáo à, tôi có chuyện không hiểu, cô không phải là ... không phải là muốn mang tôi đến nhà cô, rồi dạy riêng cho tôi đó chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!