Ầm!
Cánh cửa đóng lại trong nháy mắt, Hoàng Linh Linh khẽ run một cái.
Cô vốn cũng không phải người dạn dĩ gì, hôm nay một mình đi tới gặp Quang Đầu thì đây đã là Hoàng Linh Linh cố lấy hết mấy vạn phần dũng khí rồi.
Mà sau khi cánh cửa đóng lại, những dũng khí kia hình như cũng đã tiêu tán hết rồi.
- Không cần câu nệ đâu Hoàng cảnh quan!
Lúc này xem ra Quang Đầu đã lộ ra vẻ thân sĩ phong độ, nói:
- Cứ coi chỗ này như ở nhà vậy, thức ăn này đều mới mang lên thôi. Tiểu Hoàng, mang rượu lên.
- Dạ!
Hoàng Mao hét lên một tiếng, đi về hướng bên kia.
- Rượu! Rượu ... tôi muốn uống rượu!
Baba của Hoàng Linh Linh nhìn dáo dác xung quanh, tựa như đang tìm rượu.
- Ha ha, baba cô có vẻ rất thích uống rượu hả?
Quang Đầu vừa cười vừa nói:
- Nhưng mà rượu thì phải uống rượu ngon, như vậy thì cơ thể mới không xảy ra vấn đề gì. Mà mọi người ăn cơm đi, đừng cứ nhìn nhau như vậy chứ.
- Nói đi, ông kêu tôi đến có mục đích gì?
Hoàng Linh Linh cũng không có động đũa, mà chỉ nắm lấy tay của baba mình, nói:
- Có chuyện gì thì mau nói đi, tôi còn muốn về nhà.
- Đừng không hiểu lý lẽ như vậy chứ!
Quang Đầu cầm đôi đũa lên, gắp một miếng thịt cá, nói:
- Biết đây là cá gì không? Là cá Thạch Ban đấy, Thạch Ban thượng hạng đó nha.
- Tôi đối với ăn uống không có hứng thú.
Hoàng Linh Linh lắc đầu.
- Một con cá này đoán chừng phải một tháng tiền lương của cô đấy.
Quang Đầu vừa cười vừa nói:
- Tiền lương một tháng của cô nhiều lắm cũng chỉ hai ngàn. Con cá này hai ngàn rưỡi, vẫn là giá hữu nghị đấy.
- Ông muốn nói cái gì?
Mặt Hoàng Linh Linh u ám, nói.
- Không có gì.
Quang Đầu lắc đầu nói:
- Chẳng qua tôi chỉ muốn trò chuyện một chút với cô về tình hình xã hội mà thôi, mà một bàn thức ăn này cô biết bao nhiêu tiền không? Ít nhất cũng phải hai vạn. Mà dựa theo tiền lương của cô thì nếu cô không ăn không uống 10 tháng thì chỉ có thể ăn được một lần thế này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!