Chương 47: Mục Đích Chủ Yếu Của Cậu Ta Là Phạm Quy!​

Lúc này, trọng tài mới có phán xét tương đối công bằng, thổi phạt rất đúng chuẩn mực.

Dĩ nhiên, cái này không có nghĩa là mấy người kia sẽ không vì vậy mà không làm chuyện xấu.

Triệu Cương Băng là một người mang thù trong lòng, dĩ nhiên cái chính là nhớ mối thù của mình và thỉnh thoảng cũng nhớ mối thù của người khác, mà hôm nay Triệu Cương Băng chính là ghi nhớ mối thù của Chu Nguyệt Bằng, mà kẻ thù dĩ nhiên chính là Trần Đạo.

Tấn công lần này là do Khống Vị bắt đầu trước, mà Triệu Cương Băng thì lại dán sát vào người của Trần Đạo.

Trần Đạo bị Triệu Cương Băng theo sát sau lưng, muốn đi lên trước húc vài cái nhưng lại phát hiện thân thể Triệu Cương Băng nhìn rất cường tráng, nên hắn căn bản trì hoãn bất động.

Xem ra lần này Trần Đạo cũng không thoải mái rồi, một tay luôn chăm chú tiếp cận sau lưng Triệu Cương Băng, thỉnh thoảng lại húc Triệu Cương Băng mấy cái.

Nếu như là người bình thường thì dám chắc khi bị húc sẽ rất là khó chịu, nhưng mà đối với Triệu Cương Băng mà nói thì cái loại húc như thế này chỉ như là đang cù léc mà thôi.

Bịch.

Bóng chuyền đến tay của Triệu Cương Băng.

Người của Triệu Cương Băng đều tựa vào ngực của Trần Đạo rất chặc, tay phải dùng sức đập bóng, cả người chợt dựa vào phía sau một chút.

Ầm.

Trần Đạo cũng cảm giác được hắn giống như là bị một chiếc xe tông thẳng vào người vậy, cả người không khống chế được mà bay thẳng ra phía sau.

Phốc.

Sau khi bay ra phía sau chừng một thước thì Trần Đạo ngã lăn trên sân, lăn liền hai vòng.

Te te.

- Mang bóng chạm người.

Trọng tài kia quả quyết kêu lên.

Triệu Cương Băng bất đắc dĩ cười cười, nhìn Trần Đạo té trên sân, nói:

- Cậu ... thật ngại quá lại đụng trúng!

Trần Đạo té trên sân chỉ một lúc nhưng lại có cảm giác trong lòng buồn bực, trên trán vã mồ hôi lạnh.

Sau khi thở dốc mấy cái, Trần Đạo cuối cùng cũng chầm chậm mà nói:

- Mày đừng kiêu căng!

Trần Đạo mặt u ám, nhìn chằm chằm Triệu Cương Băng.

Qua không tới một phút.

Ầm!

Te te!

- Tấn công phạm quy!

Trọng tài lại nói.

Triệu Cương Băng cầm bóng, nhìn Trần Đạo bị mình đụng trúng ở phía dưới rổ, nói:

- Thật ngại quá, lại phạm quy rồi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!