Chương 46: Bóng Giết Trọng Tài Trong Nháy Mắt!​

Chu Nguyệt Bằng được người ta đưa ra khỏi sân, hắn đã không thể đủ sức tiếp tục chơi bóng rổ.

- Thật ngại quá!

Trần Đạo bất đắc dĩ nói, nhún vai một cái rồi nói tiếp:

- Ai biết cậu ấy rơi xuống chuẩn như vậy chứ, chỗ khác không rơi lại cứ khăng khăng rơi ở trên chân của tôi.

Lớp mười hai tám bên này xin tạm dừng trong chốc lát.

- Chậc chậc chậc, thật đúng là ác độc mà!

Triệu Cương Băng híp mắt nhìn Trần Đạo mà nói, vừa rồi tuy nhìn Trần Đạo như là lơ đãnh để bị người ta đạp trúng, nhưng mà hết thảy đều bị Triệu Cương Băng thấy rõ ràng, lúc Chu Nguyệt Bằng nhảy lên đập bóng thì Trần Đạo cố tình để chân dưới chân của Chu Nguyệt Bằng, lúc này mới để cho Chu Nguyệt Bằng rơi xuống đạp trúng để phải bị trật mắt cá chân.

Triệu Cương Băng vốn cho rằng "cái còi ma" thì "cái còi ma" chứ, dù sao thì cũng không đáng để nói, đợi lát nữa sau khi trận đấu bóng kết thúc hắn còn phải đi đón Hoàng Linh Linh để tới gặp Quang Đầu nói chuyện, nhưng mà Triệu Cương Băng không ngờ đối phương lại chơi những chiêu xấu xa, độc ác như thế này, cái này chỉ là bị thương nhẹ một chút thôi, nhưng nếu bị nặng hơn thì có thể làm tổn thương khớp xương, suốt đời để lại dị tật.

Cái này đã không còn là phạm quy đơn giản nữa rồi, cái này là hoàn toàn muốn để cho người ta phải tàn phế mà!

- Đồng Ngôn, một lát nữa để tôi vào chơi đi!

Triệu Cương Băng nói với Chu Đồng Ngôn:

- Tôi cũng có thể chơi được ở vị trí tiền đạo.

- Anh Cương Băng, anh có thể không đó?

Chu Đồng Ngôn hỏi.

- Có thể hay không thì khó mà nói được, nhưng mà tôi có ý như thế này ...

Triệu Cương Băng nói xong, tiến đến bên cạnh Chu Đồng Ngôn rồi thì thầm gì đó.

Mà ánh mắt của Chu Đồng Ngôn cũng là càng ngày càng sáng lên.

- Được! Anh Cương Băng cũng thông minh quá nha! Liền làm theo lời anh nói đi!

Chu Đồng Ngôn hưng phấn gật đầu, nói.

Rất nhanh sau đó, trận đấu lại bắt đầu.

Triệu Cương Băng thay bộ đồ dự bị mang số 77, đi vào trong sân.

- A, cái người kia không phải là lão sư sao? Sao lại chạy vào chơi bóng rổ vậy?

Lâm Như Hoa kinh ngạc nhìn Triệu Cương Băng.

Mà ở một góc bên cạnh sân bóng rổ cũng có một đôi mắt trong veo đang mở to nhìn chằm chằm người ở trong sân!

"Người đó không phải là lão sư sao?"

Triệu Cương Băng nhẹ nhàng khởi động tay chân một chút, Trần Đạo nhìn rồi nói:

- Tiểu tử, nếu như mày cũng muốn giống như người vừa nãy thì chào mừng mày theo sát tao bất cứ lúc nào!

Trần Đạo cười nói.

Triệu Cương Băng lạnh lùng nói:

- Nói nhảm nhiều rồi đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!