Chương 43: Tôi Cũng Có Thể Sờ Cô Ấy 20 Giây!​

- Làm sao có thể chứ? Em đã nói với anh người đó là chị cả của nhóm mười chị em, đó không phải là người có thể dụng vào đâu. Cô ấy là một trong những nữ nhân của Quang Đầu đấy, anh biết Quang Đầu là ai không? Đó là đại ca ở khu Hoàng Vân chúng ta đó, đại ca tuyệt đối nha! Mười chị em nó tại sao lại có thể lớn lối trong trường học này cũng là vì Lâm Như Hoa đi theo Quang Đầu, mặc dù chỉ là bạn trên giường nhưng mà Lâm Như Hoa có thể lay động Quang Đầu đó.

- Dù sao thì tôi cũng nói là tôi có thể sờ cô ấy được 20 giây, cậu có tin hay không?

Triệu Cương Băng vừa cười vừa nói.

- Không tin! Nếu anh có thể làm được, em ... em sẽ ... em sẽ cởi áo rồi múa cưỡi ngựa trên sân bóng rổ đấy!

Chu Đồng Ngôn kêu lên:

- Anh Cương Băng, mặc dù bây giờ anh là lão đại của em nhưng mà anh cũng không thể liều mạng làm chuyện như vậy chứ? Nếu để cho Lâm Như Hoa kêu Quang Đầu đến thì dám chắc là chúng ta bị đánh rất thảm đó!

- Cậu nói đấy, cởi áo rồi múa cưỡi ngựa trên sân bóng rỗ.

Triệu Cương Băng vừa cười vừa nói tiếp:

- Tôi sẽ cho cậu xem một chút!

Nói xong, Triệu Cương Băng bước đi thật nhanh để đuổi theo Lâm Như Hoa tóc đỏ đang đi ở đằng trước.

- Xong rồi, xong rồi!

Chu Đồng Ngôn nhìn Triệu Cương Băng, kêu rên:

- Tại sao tôi lại theo một đại ca như thế này chứ, lần này là xong đời rồi, muốn bị đánh đây mà!

Triệu Cương Băng nhẹ nhàng đi phía sau Lâm Như Hoa, sau đó đưa tay ra bịt mắt Lâm Như Hoa lại, sau đó nói:

- Đoán xem tôi là ai!

- Cậu là ai?

Lâm Như Hoa bất ngờ bị người khác bịt mắt nên sửng sốt một chút, nghe được thanh âm thì mơ hồ cảm thấy có chút quen tai, ngẫm nghĩ xem là người bạn nào của mình, chân dừng bước lại, nói:

- Cậu là ... Thiết Đản?

- Không phải!

Triệu Cương Băng lắc đầu.

- Cẩu Thặng!?

- Cũng không phải!

Triệu Cương Băng lại lắc đầu.

- Vậy cậu là ... Vượng Tài!?

- Cũng không đúng!

- Nếu không thì nhất định là Diệp Tử!

- Đều không đúng, haizzz .. sao cô ngốc thế, đoán thế nào cũng đoán không ra tôi là ai vậy?

Triệu Cương Băng thở dài, nói tiếp:

- Thật không đoán ra hả?

- Tôi thật không biết mà, trời ơi, cậu mau buông tay ra đi, để cho lão nương tôi nhìn một chút xem rốt cuộc cậu là tên khốn kiếp nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!