- Anh Cương Băng, trận đấu chiều nay nhất định phải đi xem nha!
Ở trong phòng học mười hai tám, Chu Đồng Ngôn cười híp mắt, nói tiếp:
- Nghe nói chiều nay sẽ có phúc lợi à!
- Phúc lợi gì?
Triệu Cương Băng tò mò hỏi.
- Cô giáo Hà nói là bí mật, nhưng mà cô ấy nói nhất định sẽ không để cho chúng ta thất vọng! Đối thủ lần này của chúng ta còn có mười chị em của lớp mười hai năm nữa, nhưng không cần sợ, tuy là mười chị em bọn họ rất lợi hại nhưng mà bóng rổ thì không phải là đối thủ của chúng ta, lớp chúng ta có đến mấy cao thủ bóng rỗ, ví dụ như Chu Nguyệt Bằng, La Nhật Huy, còn có Tống Vũ nữa, ba người này được gọi là cao thủ bóng rổ của lớp chúng ta, sau đó còn có em, Chu Đồng Ngôn, tiền đạo trung cấp, người bình thường gặp em thì chỉ có thua thôi.
Chu Đồng Ngôn đắc ý nói.
- Trận đấu vào chiều nay sao? Không cần lên lớp hả?
Triệu Cương Băng hỏi.
- Không cần, ba buổi chiều mỗi tuần đều có hoạt động cả, dựa theo lời hiệu trưởng nói thì đây là muốn để ọi người xả hơi một chút, vận động một chút, có thể có động lực và sinh lực để học tập hơn!
Chu Đồng Ngôn nói.
- Vậy chiều nay tôi sẽ đi xem một chút!
Triệu Cương Băng nói, quay qua hỏi Lâm Thư Nhã:
- Trận đấu chiều nay cô có đi xem không?
- Tôi ... đi xem một chút.
Lâm Thư Nhã nói xong liền nằm úp xuống bàn làm bài.
Mà lúc này, ở một nơi khác.
Ký túc xá giáo viên.
- Lão Vương, bầu không khí trường học gần đây không tệ há!
Ở trong phòng làm việc của Hiệu trưởng, Chu Hải thì đang ngồi trên ghế salon, vừa cười vừa nói với một lão nhân.
Lão nhân kia nhìn dáng vẻ khoảng chừng sáu mươi tuổi, tóc hơi hoa râm, tinh thần tác phong đều rất tốt.
- Cũng được, đều là công lao của Chu chủ nhiệm cậu, sau khi cậu tới thì tác phong học tập của học sinh liền rất tốt, tác phong học tập bây giờ so với ngày trước thì tốt hơn hẳn!
Lão nhân vừa cười vừa nói.
Người này chính là hiệu trưởng trung học Hạo Nguyệt, Vương Lâm. Là một người có học thuật cao, nghiên cứu hay học vấn đều nghiêm túc, tác phong khá cường tráng, trung học Hạo Nguyệt chính là dưới sựu hướng dẫn của vị hiệu trưởng này mà bây giờ trở thành một trường trung học hạng nhất.
- Đây đều là chuyện tôi phải làm mà, bằng không thì ở trên tỉnh cũng không điều động tôi từ cục giáo dục đến trung học Hạo Nguyệt đâu, việc này ... à lão Vương, tôi có chuyện này muốn hỏi.
Chu Hải sau khi do dự một lúc, nói tiếp:
- Ông biết người tên là Triệu Cương Băng sao?
- Hả?
Lông mày Vương Lâm nhướn lên, vừa cười vừa nói:
- Biết người này, mới chuyển trường tới đây thôi mà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!