Chương 37: Cương Băng Ca, Tôi Với Cậu Cùng Lăn Lộn Đi!

Trung học Hạo Nguyệt hào hứng chào đón một buổi sáng tuyệt vời!

Triệu Cương Băng mới vừa vào lớp liền thấy Chu Đồng Ngôn đã nằm ở trên bàn.

Triệu Cương Băng đi tới chỗ của mình rồi ngồi xuống, Chu Đồng Ngôn ngẩng đầu lên, vỗ vỗ vai của Triệu Cương Băng, nói:

- Cương Băng, cậu đi ra đây một chút.

- Được.

Triệu Cương Băng gật đầu, đem sách vở gì gì đó cất xong rồi đi theo Chu Đồng Ngôn ra khỏi lớp học.

Hai người đi ra phía sau trường học.

- Cương Băng, chuyện tối ngày hôm qua ... là tôi bị bắt buộc!

Chu Đồng Ngôn sau khi do dự một chút, nói.

- Tôi biết, thấy được mà!

Triệu Cương Băng vừa cười vừa hỏi:

- Dư Hiểu Vệ muốn anh hùng cứu mỹ nhân, đúng không?

- Đúng vậy!

Chu Đồng Ngôn gật đầu, nói:

- Hôm qua tôi bị hắn đánh.

- Cũng đã nhìn ra rồi!

Triệu Cương Băng vừa cười vừa nói:

- Nhưng mà tối hôm qua hắn té thật nghiêm trọng, cũng coi như là báo thù cho cậu rồi.

- Ha ha ha, vừa nghĩ tới cảnh đó là tôi liền cảm thấy thoải mái, thực sự là ông trời có mắt nên tối hôm qua hắn mới té thảm như vậy. Khi đó trong lòng tôi khỏi phải nói là cao hứng biết bao nhiêu, hắn dùng em gái tôi uy hiếp tôi, người như vậy sớm muộn gì cũng sẽ bị quỷ sứ mang đi thôi.

Chu Đồng Ngôn rất hận mà nói.

- Dùng em gái uy hiếp cậu?

Triệu Cương Băng sửng sốt một chút, hỏi tiếp:

- Cậu còn có một em gái?

- Ừ, em gái tôi đang học lớp mười một, hôm qua sau khi Dư Hiểu Vệ đánh tôi, muốn tôi phải làm theo như lời của hắn, tôi dĩ nhiên là không thể nào làm như vậy rồi, tuy là Lâm Thư Nhã từ chối tôi nhưng mà tôi cũng không thể thù hận người ta được đúng không? Nhưng mà, không ngờ Dư Hiểu Vệ không biết từ đâu lại biết chuyện tôi có một em gái, vậy mà đem em gái của tôi ra uy hiếp, tôi không có cách nào khác ... Haizzz, thật sự là có lỗi với người ta mà!

Chu Đồng Ngôn ảo não nói.

Triệu Cương Băng nói:

- Không có chuyện gì đâu, không phải bây giờ mọi chuyện đều không có sao sao? Tên Dư Hiểu Vệ này sớm muộn sẽ có báo ứng thôi, không cần phải gấp gáp, cậu bị đánh thực sự là quá thảm rồi, mặt mũi đều bị sưng lên hết. Đồng Ngôn nè, cậu cứ tin vào câu nói này "người đang làm trời đang nhìn", làm chuyện xấu với người khác thì Diêm Vương nhất định sẽ phát quỷ sứ đến bắt hắn mà thôi!

- Ừ! Nhất định rồi! Chu Đồng Ngôn nghiêm túc, gật đầu nói tiếp:

- Nhưng mà Cương Băng, tôi cũng nghĩ thông suốt rồi, tôi bị người ta uy hiếp cũng tại tôi quá yếu thôi, nếu như tôi rất mạnh, nếu như tôi cũng giống với bọn người Tư Đồ Ngọc Long hay Hoàng Chính Đạo thì Dư Hiểu Vệ làm sao bắt nạt được tôi?

- Lời này không sai, hầu bao mình thật dày thì đó mới là vương đạo!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!