Chương 36: Công Tử Nhà Giàu Chăn Êm Nệm Ấm.

- Hù chết chúng tôi rồi! Chúng tôi còn tưởng là thật chứ, không ngờ lại là một trò đùa.

Nữ sinh A thở hổn hển, vỗ vỗ ngực ra vẻ trong lòng vẫn còn sợ hãi, nói.

- Đúng rồi, tôi cũng tưởng là thật đó chứ, kỹ năng biểu diễn của Chu béo thật sự là rất tốt, nhưng mà phần sau đó là có ý gì? Dư Hiểu vệ làm sao lại như thế chứ? Lẽ nào là diễn cùng nhau sao?

Nữ sinh B nghi ngờ hỏi.

- Hắn cũng chỉ là một diễn viên hài kịch thôi, đặc biệt chế tạo truyện cười đó!

Triệu Cương Băng thuận miệng nói.

- Thì ra là vậy, nhưng mà đúng là có cảm giác vui đó chứ, khó có thể thấy được Dư Hiểu Vệ vậy mà lại làm như vậy, tớ đoán chính là vì muốn lấy lòng Thư Nhã mà thôi.

Nữ sinh A vừa cười vừa nói.

Lâm Thư Nhã cười cười, nói:

- Cũng muộn lắm rồi, đi nhanh lên đi.

- Ừ, Cương Băng, cậu cũng đã ở đây rồi thì tối nay đưa chúng tôi về đi. Mới vừa rồi bị Chu béo làm cho hết hồn, hại tim tôi bây giờ vẫn còn hồi đập thình thịch đây nè, làm sứ giả cho hoa khôi của trường chúng ta, thế nào? Không có ý kiến chứ?

Nữ sinh B nói.

- Tôi thì không thành vấn đề.

Triệu Cương Băng cười cười, nói tiếp:

- Cái này là vinh hạnh của tôi.

Lâm Thư Nhã liếc Triệu Cương Băng một cái, cũng không nói lời nào.

Triệu Cương Băng đi nhanh vài bước rồi lấy con tiểu Hoàng Phong của mình giấu ở bên kia dắt ra, sau đó một đoàn người cỡi xe vừa đi vừa nói, hướng về phía trước mà đi tới.

Dọc đường đi, nữ sinh A cười với Lâm Thư Nhã, nói:

- Thư Nhã, vừa rồi cậu có tác phong thật tốt nha, bộ dáng Chu béo như vậy cũng không dọa được cậu, cậu thật sự là không sợ hả, hay là cậu nhìn ra được Chu béo chỉ giở trò hả?

- Tớ? Tớ thấy không có gì phải sợ hết.

Lâm Thư nhã vừa cười vừa nói:

- Lá gan của tớ vẫn khá lớn.

- Xìa ...

Triệu Cương Băng bĩu môi khinh thường, quay đầu lại nhìn một chiếc Audi A4 cách đó không xa đang chạy theo bên này.

Nếu không phải là trong chiếc xe kia có người đang bảo vệ cho cô, cô có thể bình tĩnh như vậy sao?

- Cậu không tin sao bạn học Cương Băng?

Nữ sinh B nghe Triệu Cương Băng xìa một tiếng, hỏi.

- Không có, tôi không hề không tin.

Triệu Cương Băng cười cười lắc đầu, nhưng mà trên mặt lại hiện ra vẻ "rõ ràng là lão tử không tin".

- Hì hì, tin hay không tin thì hai người cứ từ từ mà nói, tôi với tiểu A đến nhà rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!