- Chu Đồng Ngôn!
Lâm Thư Nhã thấy trên khuôn mặt người đứng trước mặt mình có máu bầm, vẻ mặt thì dữ tợn, trên tay hắn còn cầm thiết côn, kinh ngạc kêu lên.
Chu Đồng Ngôn cũng không có nói gì ngay lập tức mà chỉ nhìn xung quanh, sau khi thấy mấy người cách đó không xa thì sắc mặt của Chu Đồng Ngôn liền trở nên khó coi một chút, Chu Đồng Ngôn lập tức trợn to hai mắt, căm tức nhìn Lâm Thư Nhã la lên:
- Lâm Thư Nhã, tôi có chuyện muốn nói với cô.
- Cậu làm sao vậy?
Lâm Thư Nhã cũng không muốn biết Chu Đồng Ngôn muốn nói cái gì, nhìn thấy máu bầm trên mặt Chu Đồng Ngôn liền nói tiếp:
- Mặt của cậu làm sao vậy?
- Cái này không liên quan tới cô!
Trong lòng Chu Đồng Ngôn cảm thấy ấm áp, nhưng mà trên mặt lại tràn đầy dữ tợn, nói:
- Đây đều là do cô làm hại, đều là cô làm hại hết, cô cự tuyệt tôi làm cho trái tim tôi tan nát, tôi không khống chế được nên tự mình làm hại mình! Không khống chế được đó! Lâm Thư Nhã, cô làm hại tôi, tôi thật là khổ mà!
- Chu Đồng Ngôn, cậu ... cậu làm sao vậy?
Tiếng run rẩy của một nữ sinh đứng bên cạnh Lâm Thư Nhã, cô ấy nhìn Chu Đồng Ngôn, nói:
- Mọi người đều là bạn học, có chuyện thì nói ra là được rồi, chuyện quan trọng nhất bây giờ của chúng tôi không phải là tình yêu mà là học tập đó Chu Đồng Ngôn à!
- Câm miệng cho lão tử!
Chu Đồng Ngôn hét lớn:
- Các người có biết trái tim tôi đau đớn lắm không? Lòng của tôi đều tan nát cả! Tan nát hoàn toàn, Lâm Thư Nhã, hôm nay tôi ở chỗ này hỏi cô một lần nữa, cô có muốn làm bạn gái của tôi hay không, nói đi, nếu không đồng ý thì không cần nói gì nữa hết, tôi liền kéo cô chết chung với tôi.
Trên mặt Lâm Thư Nhã cũng không có xuất hiện thần sắc hoảng sợ như Chu Đồng Ngôn dự đoán, Lâm Thư Nhã chẳng qua chỉ có vẻ nghi hoặc, nhìn Chu Đồng Ngôn nói:
- Chu Đồng Ngôn, cậu không phải là loại người như vậy, là do gặp phải chuyện gì sao?
- Tôi … !
Chu Đồng Ngôn nhịn không được thiếu chút nữa đã nói ra là hắn bị ép buộc, nhưng mà vừa nghĩ tới bọn người Dư Hiểu Vệ đang ở cách đó không xa mà nhìn hắn, lại còn nghĩ tới em gái của hắn, Chu Đồng Ngôn liền cắn chặt hàm răng, nói:
- Tôi có thể có chuyện gì chứ? Lâm Thư Nhã, quyết định nhanh đi.
- Không có bất cứ người nào có thể ép buộc tôi!
Giong Lâm Thư Nhã nhẹ nhàng nói:
- Cậu không thể, ba mẹ tôi không thể, không có bất cứ người nào có thể.
- Xem ra là cô chưa chưa thấy Hoàng Hà thì chưa từ bỏ ý định mà!
Chu Đồng Ngôn quát to một tiếng, xông về phía Lâm Thư Nhã.
Lâm Thư Nhã cũng chỉ đứng yên tại chỗ, vẻ mặt không hề thay đổi.
Cô chẳng qua chỉ đứng nhìn Chu Đồng Ngôn.
Ngay lúc Chu Đồng Ngôn xông tới chỗ cách Lâm Thư Nhã không đến một thước thì đột nhiên một thanh âm tràn ngập tinh thần trượng nghĩa vang lên.
- Dừng tay!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!