- Chân mềm nhũn rồi sao chị Linh Linh?
Triệu Cương Băng hỏi.
- Cậu ... chân cậu mới mềm nhũn đó.
Mặt Hoàng Linh Linh đỏ lên, nói:
- Chị ... chị là một người chính nghĩa, chị làm sao có thể biết sợ chứ, chân làm sao mà nhũn ra được.
- Vậy em buông tay ra nha.
Triệu Cương Băng nói xong liền thử buông tay ra.
- Đừng mà!
Hoàng Linh Linh liền vội vàng kêu lên:
- Chân chị bây giờ có hơi tê, vừa nãy lại ngồi hơi lâu nên cậu đỡ chị một chút nữa đi.
Nói xong, Hoàng Linh Linh cũng cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Chân mình quả thực là mềm nhũn cả ra, đúng là đáng sợ mà!
Mười cái tên vừa rồi khí thể rào rạt như vậy, nếu những người đó không nghe lời mình, khăng khăng muốn đập cửa thì mình nhất định cũng không có cách gì, nếu như đánh, mình ở trong trường cảnh sát được luyện mọi thứ, đánh một hai người thì không thành vấn đề nhưng mà đối phương có hơn mười người mà, hơn nữa đánh nhau với đàn ông thì không tránh khỏi việc tự mình bị thiệt hại.
Đánh thì đánh không lại, chưởi cũng chưởi không lại, nếu như gọi thêm chi viện thì họ đều đang cùng Vương An ăn cơm với thị cục lãnh đạo nên chắc chắn sẽ không tới giúp mình được, vậy thì mình thật sự là lâm vào tình cảnh khó xử rồi.
Đúng lúc này.
Lão Lý từ bên kia đi tới, nhìn Hoàng Linh Linh một cái rồi nói:
- Linh Linh à, con nghé con không sợ cọp là chuyện tốt nhưng mà có một số chuyện cô có thể quản, có một số chuyện cô lại không thể quản được, ở khu Hoàng Vân này thì lời nói của Quang Đầu còn có hiệu lực hơn so với Vương sở nữa, cô ... tự lo liệu chuyện của mình đi, nếu như bên Quang Đầu có hành động lấy lòng gì đó thì cô vẫn nên cho người ta một cơ hội đi nha!
- Lão Lý, ông ...
Hoàng Linh Linh thất vọng nhìn lão Lý, nói:
- Chúng ta đều là cảnh sát, chúng ta cũng không phải nên cùng nhau đấu tranh với những phần tử tội phạm này hay sao?
- Trước đây lúc vừa mới tốt nghiệp trường cảnh sát tôi cũng nghĩ như vậy!
Lão Lý cười cười, xắn tay áo của mình lên rồi nói:
- Nhưng mà từ lúc người kia lưu lại vết sẹo này mà cuối cùng tôi còn phải viết kiểm điểm thì tôi liền nhận thấy, hết thảy đều là do tôi quá ngu ngốc, khờ khạo, có tinh thần chính nghĩa là chuyện tốt nhưng mà người có tinh thần chính nghĩa đều mau chết.
Hoàng Linh Linh nhìn thấy trên tay lão Lý có một vết sẹo dài ít nhất cũng mười centimet, la lên:
- Lão Lý, đây là do xảy ra chuyện gì vậy?
- Hơn mười năm trước, khi tôi vẫn chỉ là một tên lính cảnh sát, khi đó thiên hạ FJ cũng chính là thiên hạ của Huyết hồn đường, tôi tự quyết định xía vào chuyện của Huyết hồn đường thì liền bị người ta dạy dỗ, cho nên Linh Linh, tôi cũng không hy vọng cô đi vào con đường cũ của tôi, cô tự lo liệu đi nha!
Lão Lý thở dài lắc đầu rồi đi về hướng bên kia.
- Huyết hồn đường ...
Sắc mặt Hoàng Linh Linh thoáng cái thay đổi.
Là người của FJ thì không một ai không biết Huyết hồn đường!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!