Chương 3: Bạn Học Mới - Triệu Cương Băng​

- Thư Nhã, em mới tới!

Vẻ giận dữ trên mặt của Hà Hiểu Như lập tức tan thành mây khói, thay vào đó là khuôn mặt hớn hở, tươi rói.

- Chị, đây là bánh bao với sữa đậu nành em mua cho chị, nhất định sáng hôm nay chị không ăn điểm tâm đúng không?

Cô gái vừa đi tới bàn làm việc kia tên gọi là Thư Nhã, cô ấy đem một cái túi đặt ở trên bàn làm việc, nói:

- Còn nóng chị mau ăn đi.

Giọng nói điềm đạm, nét mặt thì tươi cười như hoa.

Triệu Cương Băng nhìn dung nhan của người đứng cách hắn không quá ba mươi centimet, lúc này hắn thật không biết nên nói cái gì nữa.

Người con gái có "sức mạnh" một trăm phần trăm này đang đứng cạnh hắn lại chính là vị hôn thê của hắn

- Lâm Thư Nhã.

Ông trời ơi, thiên đế ơi, vị thần tiên nào mà lại đùa giỡn như thế này hả! Trước đây dáng dấp nữ nhân này quá trừu tượng, làm sao mà ba năm không gặp lại có thể trổ mã xinh đẹp ra như thế này chứ?

Tóc dài mềm mại, cằm nhọn, cặp mắt sáng ngời, còn có giọng nói thùy mị, dịu dàng.!!!

Tất nhiên, chỉ với vóc dáng này thôi cũng đủ để giết chết một học sinh cao trung trong nháy mắt.

Bộ ngực căng tròn đầy thách thức, chiếc eo thon cực kỳ nhỏ gọn.!

Đây là Phượng tỷ biến thành Lâm Thư Nhã mà! Người con gái mỏng manh xinh đẹp này! Nếu không phải là sự thật ở trước mắt thì liệu có ai sẽ tin là có chuyện như thế này xảy ra?

Hơn nữa vừa nhìn thấy thì đúng là vẻ đẹp tự nhiên không hề có giải phẫu thẩm mỹ. Chiếc cằm tự nhiên, lông mày tự nhiên, người con gái thuần khiết.

Chó chết! Sống từ trước tới nay chưa từng thấy được.

Triệu Cương Băng hiểu rõ ràng điều này. Triệu Cương Băng thấy rằng hắn lớn tới như vậy cũng chưa bao giờ gặp phải một chuyện làm uốn thổ huyết như thế này.

Con gái mười tám tuổi sẽ thay đổi rất rất là nhiều, thật sự là mười tám tuổi thay đổi rất nhiều.

- Anh là ai?

Lâm Thư Nhã nhìn thấy Triệu Cương Băng đang há hốc mồm nhìn mình, tò mò hỏi.

Triệu Cương Băng phục hồi tinh thần lại, trong thời gian ngắn thật không biết nên nói gì.

Chẳng lẽ nói anh là vị hôn phu của em?

- Hắn là Triệu Cương Băng.

Hà Hiểu Nhu lớn tiếng nói.

Triệu Cương Băng nghe nói như thế, thoáng cái cảm giác giống như mình là một người xấu làm chuyện phạm pháp vậy.

- Triệu Cương Băng?

Lâm Thư Nhã sửng sốt một chút, ngay sau đó dùng đôi mắt to nhìn chằm chằm vào Triệu Cương Băng, nói:

- Anh... Anh là Triệu Cương Băng?

- Việc này, à … là tôi!

Triệu Cương Băng sờ sờ đầu, lúng túng nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!