Chương 20: Dư Hiểu Vệ Chặn Đường.​

Lúc này đã là giờ lên lớp, các nhà WC gần đây cũng không có ai cho nên thanh âm trong nhà WC nữ kia càng trở nên rõ ràng.

Triệu Cương Băng có sự hiếu kỳ vô cùng nghiêm trọng, thanh âm trong WC đặc biệt là lại càng làm cho Triệu Cương Băng tò mò mãi.

Chẳng lẽ có người cãi nhau trong WC? Hay là đánh nhau nữa?

Hơn nữa lại còn là con gái đánh nhau!

Ngay lúc trong lòng Triệu Cương Băng tò mò không ngớt thì bỗng nhiên.

Bốp bốp!

Hai tiếng giòn tan vang lên.

Chính là âm thanh của tiếng bạt tay, sau đó liền nghe được tiếng nói chuyện của một cô gái:

- Tiện nhân, không quỳ hả? Mày là một thứ đê tiện, mẹ của mày lại dám dụ dỗ ba ba tao, cả nhà mày đều là đồ đê tiện, xem xem tao có chơi chết mày không?

- Là ba cậu một mực quấn lấy mẹ tôi!

Một thanh âm lạnh lẽo buồn tênh vang lên:

- Ba cậu một mực quấn lấy mẹ tôi, cậu đừng có nói lung tung.

- Còn dám cãi lại? Đánh nó!!

Thoáng cái trong cả nhà WC nữ vang lên từng đợt thanh âm bốp bốp bụp bụp.

Triệu Cương Băng là một thiếu niên ưa thích giúp người làm niềm vui cho nên sau khi nghe thấy mấy thanh âm này thì Triệu Cương Băng không có chút do dự dứt khoát vọt vào trong WC nữ.

WC nữ.

Triệu Cương Băng xuất hiện làm ột đám con gái trong WC nữ sợ ngây người. Mà Triệu Cương Băng cũng đã nhìn thấy được tình hình thực tế ở trong đây.

Chỉ thấy một nữ sinh mặc quần áo mộc mạc bị vây quanh bởi mấy người con gái khác ăn mặc có vẻ không theo xu hướng cho lắm, vẻ mặt hết sức nghiêm trọng, trong đó có một người con gái tóc nhuộm màu đỏ đang nắm tóc cô gái mộc mạc kia, đang muốn lôi kéo đầu của cô gái mộc mạc kia hướng xuống mặt đất mà đập xuống.

- Dừng tay!

Triệu Cương Băng hét to một tiếng làm ấy người kia liền bị đứng hình.

- Đàn ông ở đâu ra vậy? Lại còn dám bước vào WC nữ!

Nữ nhân tóc đỏ buông tay, đi tới trước người của Triệu Cương Băng.

Cô nàng chỉ cao khoảng một thước sáu nên chỉ có thể ngẩng đầu mà nhìn Triệu Cương Băng, mặc dù là ngước mắt lên nhưng trong mắt lại tràn đầy phách lối với khiêu khích.

- Tôi là thầy giáo!

Triệu Cương Băng trầm giọng nói tiếp:

- Là ai cho các cô ở đây ức hiếp bạn học, chủ nhiệm của các cô là ai?

Triệu Cương Băng đột nhiên trầm giọng ngược lại rất có uy thế, mấy nữ sinh kia sửng sốt một chút, nữ nhân tóc đỏ nhíu mày một cái rồi nói:

- Thưa thầy, chúng em chỉ là muốn đi tiểu mà thôi, thầy đột nhiên chạy vào đây, thật không nên chút nào?

- Đi tiểu cũng phải xoay quanh một vòng hay sao?

Triệu Cương Băng cười lạnh một tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!