Chương 18: Âm Dương Điều Hòa.​

- Có nhiều chuyện ông lấy đạo lý ra giảng giải là vô dụng!

Triệu Cương Băng ôm tờ rơi, nói:

- Ông xem bây giờ không phải là chuyện gì ông cũng không được sao, thật là tốt.

- Cậu … cậu … cậu … cậu!

Hàn Điềm Điềm nhìn Triệu Cương Băng, ngay sau đó hai mắt sáng rực lên, kêu to:

- Cậu rất là đẹp trai nha!

Triệu Cương Băng cười cười, nói:

- Tờ rơi cơ bản cũng phát xong rồi, vậy tôi đưa tiền công cho hai cô.

Nói xong, Triệu Cương Băng từ trong túi lấy ra hai mươi đồng tiền dúm dó đưa cho Hàn Điềm Điềm.

- Không lấy tiền đâu, cậu mời chúng tôi uống nước đi! Đúng tồi, cậu tên là gì vậy?

Hàn Điềm Điềm lúc này mới nhớ tới muốn biết tên của Triệu Cương Băng.

- Tôi không khát.

Triệu Cương Băng lắc đầu, cũng không có nói mình tên gì, đem tiền đặt vào tay của Hàn Điềm Điềm, sau đó lấy mấy tờ rơi còn lại trên tay của Hàn Điềm Điềm rồi nói:

- Sau này nếu đụng phải người lạ, đầu tiên phải giới thiệu tên của mình rồi sau đó mới hỏi tên của người ta, đây là lễ phép, được rồi, tôi đi đây, tạm biệt!

Nói xong Triệu Cương Băng xoay người rời đi.

- Thật là đẹp trai nha!

Hai mắt của Hàn Điềm Điềm sáng rỡ nhìn theo bóng lưng của Triệu Cương Băng rời đi, không bị câu nói của Triệu Cương Băng làm ảnh hưởng đến chút nào.

Có lẽ trong mắt của phú nhị đại ở nơi đây thì loại tôn trọng này chẳng qua chỉ là đối với những người cùng tầng lớp mà thôi, còn như người của tầng lớp dưới cùng, tôn trọng hay không tôn trọng cũng không có vấn đề gì, dù sao thì không tôn trọng cũng sẽ không chết, tôn trọng cũng không có được thứ gì.

- Cậu ta chỉ sợ đợi lát nữa cảnh sát đến bắt cậu ta mà thôi!

Câu nói đầu tiên của Lâm Thư Nhã làm cho những hình ảnh tốt đẹp trong lòng Hàn Điềm Điềm bị phá hủy đi.

- Làm sao mà cậu biết vậy? Vừa rồi cậu ta khí phách như vậy thì làm sao mà sợ cảnh sát chứ?

Hàn Điềm Điềm hỏi.

- Cậu xem hắn ta phát còn chưa xong tờ rơi đã đi ngay, không phải là trốn cảnh sát thì là gì? Chúng ta cũng đi tôi, đợi đến lúc cảnh sát tới thì sẽ gặp chuyện rắc tối! Tớ mời cậu đi uống gì đó nha!

Lâm Thư Nhã vừa cười vừa nói.

- Tớ mời cậu chứ, cậu xem, hai mươi đồng ...

Điềm Điềm cười cười rồi giơ lên hai mươi đồng, sau đó lại lắc đầu, nói:

- Không được, hai mươi đồng này tớ phải giữ lại, hơn nữa hai mươi đồng cũng không uống được cái gì, đi thôi, chúng ta đi uống cà phê đi, tớ ở trên web thấy bên này có một tiệm cà phê bán loại cây cà phê Kopi Luwah (cà phê chồn) ở bên kia kìa ...

Vừa nói xong, Hàn Điềm Điềm liền kéo tay của Lâm Thư Nhã đi về hướng bên kia.

Giống cây cà phê Kopi Luwah, mỗi cân 300 đô, khoảng 2000 nhân dân tệ.

Quả nhiên không phải 20 đồng mà mua được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!