Chiều cao của trần nhà cũng không cao lắm, chui đèn lại ở ngay chỗ giao nhau của tường và trần nhà.
Hoàng Linh Linh cao cũng khoảng 1m7, mà cái chui của bóng đèn cách mặt đất khoảng hai thước rưỡi, đứng lên trên một cái ghế nên tay Hoàng Linh Linh cũng có thể đủ chạm đến được chui đèn.
- Đỡ được rồi há!
Hoàng Linh Linh chăm chú nhìn Triệu Cương Băng.
- Ừ, có em ở đây, chị Linh Linh yên tâm đi!
Triệu Cương Băng nói:
- Dù cho có đứng trên ghế cả ngày thì em cũng giữ không để cho ghế lung lay một chút nào!
- Giỏi thật!
Hoàng Linh Linh cười ngọt ngào, sau đó vịn vào trên vai của Triệu Cương Băng rồi một bước dẫm lên trên ghế, sau đó Hoàng Linh Linh lại cầm một cái ghế nhỏ đặt ở trên cái ghế lớn, sau đó lại leo lên.
Lúc này Triệu Cương Băng đang cầm đèn pin rọi theo phía chui đèn, hắn cam đoan mình tuyệt đối không có bất kỳ suy nghĩ gì.
Nhưng mà...
Thỉnh thoảng làn váy của Hoàng Linh Linh cũng theo cơ thể của cô mà đong đưa một chút.
Bởi vì ngày Đại Hạ cho nên váy cũng không dài lắm, chẳng qua cũng chỉ có bao phủ tới bắp đùi mà thôi, giống như là cái loại váy ngắn mê hoặc người ta vậy, nhưng so với cái loại váy mê người kia thì dài hơn một chút.
Thế nhưng bất kể có phải là váy mê hoặc lòng người hay không thì cũng không thể ngăn cản được cái nhìn thô bỉ của Triệu Cương Băng.
Triệu Cương Băng lần nữa lại đảm bảo, hắn tuyệt đối cũng không có bất cứ ý đồ nào khác, chỉ là làn váy đó thỉnh thoảng lại trêu chọc hắn, làm cho hắn cảm thấy khó chịu.
Về phần bên trong váy là vật gì thì Triệu Cương Băng cũng không rõ, bởi vì căn phòng hơi tối, bên trong váy cũng chỉ một màu đen như mực, hắn cái gì cũng không thấy được.
Thực sự là cái gì cũng không thấy được.???
Bóng đèn ở cao như vậy để có thế lắp được thì thật khó mà tưởng tượng.
Thân của Hoàng Linh Linh cũng cao thế nhưng đứng ở trên hai cái ghế lại cũng chỉ vừa vặn có thể chạm đến được chui đèn, nếu muốn lắp bóng đèn nhất định phải nhón chân lên.
- Hay là để em làm cho!
Nhìn thấy thân thể của Hoàng Linh Linh đong đưa một cái, Triệu Cương Băng nói.
- Không có việc gì đâu Cương Băng, cậu phải tin tưởng chị Linh Linh của cậu chứ!
Hoàng Linh Linh nói:
- Thay một bóng đèn thôi thì làm sao có thể làm khó cảnh sát như tôi chứ hả?
- Chị Linh Linh cẩn thận à!
Triệu Cương Băng nói.
Hoàng Linh Linh gật đầu, cố gắng nhón mũi bàn chân thẳng lên, giống như một diễn viên múa ba
-le vậy.
Ken két.
Một đầu bóng đèn huỳnh quang vừa được tháo ra, sau đó Hoàng Linh Linh đỡ lấy một cái đầu khác rồi tiếp đó đưa tay hơi đẩy ra khỏi chui đèn một chút. Bởi vì cái ghế không phải đặt ở ngay giữa cho nên sau khi đẩy bóng đèn ra khỏi chui thì tay của Hoàng Linh Linh rõ ràng cho thấy là không đủ chiều dài để cắm đèn huỳnh quang vào một bên khác của đui đèn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!