Tiểu khu Tân Hà lúc về đêm hiện ra vô cùng đẹp.
Sau khi Triệu Cương Băng về đến nhà phát hiện trong nhà không có người. Dựa theo thương lượng với Quách Phù Dung, Triệu Cương Băng liền mang tạp dề rồi vào nhà bếp.
Mất khoảng hơn bốn mươi phút, Triệu Cương Băng nấu được một bàn đồ ăn.
"Oa, làm được rất là nhiều món!"
Triệu Cương Băng đêm tất cả món ăn bày lên trên bàn, sau đó quay trở về nhà bến cất tạp dề thì liền nghe được thanh âm của Quách Phù Dung từ bên ngoài truyền tới.
- Về rồi đây!
Triệu Cương Băng cười nhìn Quách Phu Dung, nói:
- Mới vừa hết giờ làm sao?
- Hết giờ làm? ... ừm, là hết giờ làm.
Quách Phù Dung gật đầu, sau đó ngáp một cái, nói:
- Thật đúng là một ngày mệt mỏi à!
- Vậy tắm một cái rồi ăn cơm đi!
Triệu Cương Băng nói, chỉ đến một mâm cơm ngon ở trước mặt của Quách Phù Dung.
- Tắm cái gì mà tắm, ăn ngay là được!
Quách Phù Dung cầm đôi đũa gấp ngay đĩa đồ ăn, rút cuộc Triệu Cương Băng cũng đã cầm đôi đũa kẹp lấy đôi đũa của Quách Phù Dung lại, sau đó nói:
- Trước khi ăn cơm phải rửa tay, việc này đối với cô rất có ích.
- Trước hay sau khi dùng cơm đều phải rửa tay, người nào mà không biết hả!
Quách Phù Dung bĩu môi, đứng lên đi vào trong phòng bếp.
Triệu Cương Băng cũng thở dài.
Trước hay sau khi ăn cơm phải đi rửa tay, nếu như là người thường, chính là vì phòng ngừa vi khuẩn vào trong miệng, mà Triệu Cương Băng trong ba năm học tập cũng hiểu rõ, rửa tay trước khi dùng cơm, trong nhiều trường hợp còn có thể phòng ngừa một ít độc tố vào trong cơ thể.
Ví dụ như có người hạ độc, trước khi xảy ra chuyện sẽ đem độc dược để ở trên tay, hình dáng độc dược có thể là bột phấn, lúc đang bắt tay sẽ dính trên tay của mình, sau đó hẹn mình đi ăn cơm, độc dược dính ở trên tay mình có thể sẽ vì vậy mà rơi vào trong chén, sau đó làm ình trúng độc.
Đây chỉ là một thủ pháp ám sát vô cùng đơn giản, thường thường có thể vô hình trung mà giết người.
Cho nên, Triệu Cương Băng đã nuôi dưỡng thành một thói quen, trước khi ăn cơm phải đi rửa tay.
Lúc Quách Phù Dung đang đi rửa tay thì cửa phòng bị một người mở ra.
Hoàng Linh Linh xuất hiện ở cửa.
- Tôi đã về rồi.
Hoàng Linh Linh vừa nói, vừa đem giày cởi ra, đi tới phòng ăn nhìn một bàn đầy đồ ăn, trong mắt Hoàng Linh Linh phát ra một ánh mắt sáng rỡ.
- Oa, tối nay là ngày lễ gì vậy, sao mà nhiều đồ ăn ngon quá?
- Đây chính là bảo mẫu mới của chúng ta ... À không, là người thuê nhà!
Quách Phù Dung vừa cười vừa đi ra từ trong phòng bếp, nói tiếp:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!