- Anh ... có thể buông tay của tôi ra không?
Lúc đi xuống dưới lầu, Lâm Thư Nhã rốt cuộc cũng không nhịn được lên tiếng.
- À? Ờ! Ai da, không cố ý không cố ý, giỡn quá lố rồi.
Triệu Cương Băng ngại ngùng sờ sờ đầu, nói tiếp:
- Cái này, nếu không còn chuyện của tôi, tôi đi trước.
- Ừm.
Lâm Thư Nhã gật đầu một cái, nói:
- Vậy thì đi đi.
Triệu Cương Băng quay người muốn đi Lâm Thư Nhã đột nhiên mở miệng nói:
- Tại sao anh lại phải giúp tôi?
- Hả?
Triệu Cương Băng xoay người lại, nhìn Lâm Thư Nhã.
- Lúc sáng nay tôi không có làm chứng cho anh, để cho anh bị phạt đứng, nhưng mà bây giờ tại sao anh lại phải giúp tôi? Ở nơi này Dư Hiểu Vệ vẫn có chút thế lực, anh giúp tôi rất có thể làm cho bản thân gặp phiền toái, dĩ nhiên anh cũng có ba anh giúp đỡ nên anh cũng không sợ phiền phức.
Lâm Thư Nhã nói.
Triệu Cương Băng thở dài, bất đắc dĩ cường một tiếng nói:
- Ai kêu cô là vị hôn thê của tôi chứ ... Tôi làm sao nhịn được khi người khác muốn theo đuổi bị hôn thê của tôi chứ?
- Tôi với anh thật là không có khả năng!
Lâm Thư Nhã trầm mặc, nói tiếp:
- Tôi ... không thể nào làm vị hôn thê của anh, liên quan tới chuyện của hai chúng ta, sau khi lên đại học tôi sẽ cùng nói chuyện với ba mẹ tôi.
- Thật sao?
Triệu Cương Băng bỗng nhiên nhìn Lâm Thư Nhã một cách thâm tình, giống như là người bị thương tổn vậy, mang theo từng tia đau khổ, không biết làm sao và còn có chút hèn yếu.
Làm cho người ta nhìn thấy, trái tim không khỏi trở nên chua xót.!!!
Lâm Thư Nhã không nghĩ là những lời nói này của mình vậy mà làm cho Triệu Cương Băng giống như bị thương vậy, vừa nghĩ tới người ta mới vừa rồi còn giúp đỡ mình, Lâm Thư Nhã buộc lòng thở dài, nói:
- Tôi đối với anh một chút cảm giác cũng không có, mối quan hệ giữa hai chúng ta chỉ là bởi vì trước đây ba tôi cùng với ba anh hai người ước hẹn mà thôi, hai người bọn họ không có quyền quyết định hạnh phúc của chúng ta, hình ảnh của anh ở trong lòng tôi thật không tốt, tuy là anh giúp tôi thế nhưng tôi có thể coi như là một thủ đoạn của một người muốn tán gái, cho nên tôi không muốn ở trước mặt anh mà làm mất nhiều thời gian, đương nhiên anh cũng không cần phải mất nhiều thời gian với tôi, chúng ta chẳng qua chỉ là người qua đường, nếu như anh cùng tôi làm bạn bè thì mới có thể, thế nhưng chuyện tình cảm nam và nữ thì không thể nào, anh hiểu ý của tôi không?
- Ôi!
Triệu Cương Băng thở dài, rầu rĩ nói:
- Chỉ có thể trách tôi lúc còn trẻ không hiểu chuyện.
Nói xong, Triệu Cương Băng tự cười giễu một tiếng, nói:
- Nếu đã như thế này, vậy ... tôi cũng không quấy rầy cô, nhưng mà ít nhất bây giờ trên danh nghĩa cô vẫn là vị hôn thê của tôi, tôi sẽ thực hiện tốt trách nhiệm vị hôn phu của tôi, tôi sẽ bảo vệ tốt cho cô.
Nói xong, Triệu Cương Băng xoay người rời đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!